"浮杯兴十旬" 诗句出自唐代诗人孟浩然《上巳日涧南园期王山人陈七诸公不至》
《上巳日涧南园期王山人陈七诸公不至》 拼音标注
shàng sì rì jiàn nán yuán qī wáng shān rén chén qī zhū gōng bù zhì
yáo tǐng hòu míng fā,
huā yuán nòng wǎn chūn。
zài shān huái qǐ jì,
lín hàn yì xún chén。
shàng sì qī sān yuè,
fú bēi xīng shí xún。
zuò gē kōng yǒu dài,
xíng lè hèn wú lín。
rì wǎn lán tíng běi,
yān kāi qū shǔi bīn。
yù cán féng chà nv̌,
cǎi ài zhí yōu rén。
shí bì kān tí xù,
shā cháng hǎo jiě shēn。
qún gōng wàng bù zhì,
xū zhí cǐ fāng chén 。
《上巳日涧南园期王山人陈七诸公不至》 作者简介
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。