"士生或不偶" 诗句出自元代诗人安熙《病卧穷庐咏静修仙翁和陶诗以自遣适辄效其体和咏贫士七篇非敢追述前言聊以遣兴云耳 其六》
bìng wò qióng lú yǒng jìng xīu xiān wēng hé táo shī yǐ zì qiǎn shì zhé xiào qí tǐ hé yǒng pín shì qī piān fēi gǎn zhūi shù qián yán liáo yǐ qiǎn xīng yún ěr qí lìu
zǐ yún rǔ tiān lù,
yuán sī lè hāo péng。
pín jiàn gù yì jū,
gùi shèng chéng nán gōng。
shì shēng huò bù ǒu,
gāo jié zhūi liǎng gōng。
shì dào yǒu lóng wū,
juàn shū zì bù tóng。
wàn gǔ xiān tiān tú,
xiāo cháng lǐ shúi tōng。
huái rén jīn yǐ yǐ,
tàn xī jiāng yān cóng。
安熙(公元一二六九年至一三一一年)字敬仲,号默庵,藁城人。生于元世祖至元六年,卒于武宗至大四年,年四十三岁。少慕刘因之名,欲从之游。因没,不果,乃从因门人乌冲问其绪说,尊信力行。家居教授,垂数十年;四方来学者,多有成就。熙作有默庵集五卷,《四库总目》行于世。