"老妻孙子围炉好" 诗句出自明代诗人杨士奇《归田趣 其四 冬樵》
《归田趣 其四 冬樵》 拼音标注
gūi tián qù qí sì dōng qiáo
bái shǒu xián jū,
dōng fēng lěng 、 piān qī shuāi lǎo。
chén guāng dòng 、 mí màn yuàn luò,
shuāi huā fēi rào。
zuò nuǎn máo chái wēi yù lì,
lǎo qī sūn zǐ wéi lú hǎo。
gèng ér cáo 、 yāo fǔ xī kū xīn,
gūi lái zǎo。
jiē qián lù,
chí biān gǎo。
dū zǒng chū,
tiān gōng qiǎo。
shí shān fēng 、 tíng xià jǐn chéng qióng dǎo。
kuàng shì tài píng fēng rěn rùi,
jiào ér ài hù xīu qīng sǎo。
kàn yuán lín 、 yī hè yì xiāo xiāo,
xún yáo cǎo。
《归田趣 其四 冬樵》 作者简介
杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。