“于今踵后尘”这段文字出自哪里?

上一句:我昔怀清德

“于今踵后尘”出自明代诗人杨荣的诗句: 《寿少师吏部尚书蹇公》

下一句:追随蒙䃚砺

"于今踵后尘" 诗句出自明代诗人杨荣《寿少师吏部尚书蹇公》

shòu shǎo shī lì bù shàng shū jiǎn gōng
rì yuè guāng huá dàn,
fēng yún qìng hùi chén。
chāng fú kāi jǐng yùn,
dì dé zhù shēn rén。
tiān wèi chǔ xián zhé,
shí dāng yì shèng shén。
liè xīng huán jiàng mǎo,
wéi yuè fù shēng shēn。
hàn shǔi qīng wú bǐ,
bā shān xìu jué lín。
rén zhōng chuān yuè cùi,
dì chǎn miào táng zhēn。
shǎo fù kuāng shí xué,
céng chōng guān guó bīn。
móu mó shēn qǐ wò,
lǐ lè shèng fū chén。
yǐ guān yīng huá xuǎn,
chuán dēng yào lù jīn。
fèn yōng xī dì zài,
lùn dào jué sī mín。
tiān fǔ chí shēng jǐu,
chén zhōng juàn zhù pín。
quán héng míng zǎo jiàn,
liáng dòng yǐ gāo mín。
gòng yǎng bāo huāng liàng,
xián tūi zhì tài chén。
huà shū zī mì wù,
shì lèi hé táo jūn。
dēng èr sān tái zhòng,
diào hé èr qì jūn。
cān líng chǔ yǐ jìu,
táo lǐ shù yóu xīn。
zhēng jiǎo zhāo xiāng yuè,
yán méi wèi dú zhēn。
sì zhāo xū shuò fǔ,
yī dài jiàn xián rén。
wèi jí gōng mí mào,
nián gāo xíng yì chún。
sān zūn shēn jù bèi,
wǔ fú rì pián zhēn。
jì qì xūn kān jì,
sōng qiáo shòu kě lún。
zuò wàng wēn shì shù,
yín dùi qī yuán chūn。
měi yǐ yán rú yù,
pó rán bìn ruò yín。
shòu xiāng rén bù lǎo,
huà guó rì cháng chūn。
chū dù féng zī dàn,
yíng xīn shǔ cǐ xún。
rùi guāng xiàn nán jí,
fán xí xià fēng chén。
ǎi ǎi fán xǐ jí,
yáng yáng xǐ qì yún。
jīn lú piāo cùi lv̌,
qǐ xí dié wén yīn。
zhú yàn yáo hóng mì,
lián gōu diào cùi yún。
chōng tíng lái hè kè,
liè zuò yàn zhāo shēn。
jī àn yíng fāng zhàng,
yáo xīu gùi wàn mín。
sì lái nèi shàn měi,
zhēn chū shàng zūn chún。
zǐ xìng jiē lán yù,
sūn zhī zǒng fèng lín。
yún xiá cái wǔ xìu,
sī zhú xié gē chún。
bài xiàn qíng piān zhì,
qū chéng lǐ gèng xún。
qìng mén yuán yǒu jī,
shèng fú qǐ wú yīn。
wǒ xī huái qīng dé,
yú jīn zhǒng hòu chén。
zhūi súi méng cù lì,
zī dù shì jīng lún。
yǒu bì sī chén kǔn,
fēi cái kùi xiào pín。
yuàn yán zēng shòu suàn,
yǔ guó yǒng wú yín。

杨荣

(1371—1440)明福建建安人,字勉仁,初名子荣。建文二年进士。授编修。成祖即位,入文渊阁,令更名荣。多次从成祖北巡及出塞,凡宣诏出令,及旗志符验,必得荣奏乃发。累官文渊阁大学士。永乐二十二年之役,抵达兰纳穆尔河,不见敌,议进止,惟荣与金幼孜言宜班师。帝从之。中途,帝卒。荣与幼孜以去京师远,秘不发丧。仁宗即位,累进谨身殿大学士,工部尚书。宣德元年,汉王朱高煦反,荣首请帝亲征。加少傅。正统三年进少师。荣历事四朝,谋而能断。与杨士奇、杨溥同辅政,并称三杨。卒谥文敏。有《后北征记》、《文敏集》。

Processed in 0.089650 Second , 221 querys.