“迅使霜箨扫”这段文字出自哪里?

上一句:安得霹雳手

“迅使霜箨扫”出自清代诗人吴存义的诗句: 《次韵奉酬家仲畇尚书》

下一句:勿令斗蜗角

"迅使霜箨扫" 诗句出自清代诗人吴存义《次韵奉酬家仲畇尚书》

昔我居柴墟菰芦托幽窅
弱冠事柔翰闭户恣研讨
经畬服许郑词条撷江鲍
如以碧镂管仰窥青玉昊
沥液漱回甘散襟抒夙抱
咫闻夸耳食奥阼矜目巧
通籍入承明阊阖集簪袅
兹白争权奇飞黄咸服皂
翠毂何雕锼珊鞭相窈袅
我似沧海粟独对寒庭筱
解颐寻匡衡书空笑殷浩
亦有金薤篇但作宴瑱饱
诗摹蚓窍微字仿蚕眠小
高冠虽切云下士难闻道
罗友逢揶揄王澄真绝倒
皇华忽駪征白檀除热恼
恩遇山海宽报称涓埃少
文轸谈竹王锋车慑华䝤
风尘厄辕驹岁月过隙鸟
谁知㽛町遥重见戈甲扰
钦䲹声已去蛛蝥丝尚绕
安得霹雳手迅使霜箨扫
勿令斗蜗角相搏梦盬脑
防秋静边亭媐春集屯堡
方今多鼓鼙思之元发缟
江汉生烽霾妇孺积忧悄
虐焰肆豨突妖氛逞兔狡
行当捧海浇慎莫聚铁造
罴虎严止齐刍粟精覈考
六韬奋鹰扬七萃喜凫藻
捷书奏甘泉俘玉作典宝
蠮螉清远塞鲸鲵戮遐岛
宵旰勤可纡黔黎慰宜早
请赓七德歌愿向五湖老
只余一片冰怀中未能了
荩箧无著书花砖叨视草
琳琅校天禄殿阁趋云表
珂影玉河深钟声金阙晓
再持英簜行不觉舟车挠
山水协素心吟啸愧长爪
苍茫鸿蹋雪辗转虫食蓼
付之括地图浮以清酒醥
大笔何淋漓高咏发朕兆
我归学放翁年丰谢富媪
安神艺苑间怀旧烟波渺
松柏见本性岁寒期共保

cì yùn fèng chóu jiā zhòng yún shàng shū
xī wǒ jū chái xū,
gū lú tuō yōu yǎo。
ruò guān shì róu hàn,
bì hù zì yán tǎo。
jīng yú fú xǔ zhèng,
cí tiáo xié jiāng bào。
rú yǐ bì lòu guǎn,
yǎng kūi qīng yù hào。
lì yè shù húi gān,
sàn jīn shū sù bào。
zhǐ wén kuā ěr shí,
ào zuò jīn mù qiǎo。
tōng jí rù chéng míng,
chāng gé jí zān niǎo。
zī bái zhēng quán qí,
fēi huáng xián fú zào。
cùi gǔ hé diāo sōu,
shān biān xiāng yǎo niǎo。
wǒ sì cāng hǎi sù,
dú dùi hán tíng xiǎo。
jiě yí xún kuāng héng,
shū kōng xiào yīn hào。
yì yǒu jīn xiè piān,
dàn zuò yàn tiàn bǎo。
shī mó yǐn qiào wēi,
zì fǎng cán mián xiǎo。
gāo guān sūi qiē yún,
xià shì nán wén dào。
luō yǒu féng yé yú,
wáng chéng zhēn jué dǎo。
huáng huá hū shēn zhēng,
bái tán chú rè nǎo。
ēn yù shān hǎi kuān,
bào chēng juān āi shǎo。
wén zhěn tán zhú wáng,
fēng chē shè huá lǎo。
fēng chén è yuán jū,
sùi yuè guò xì niǎo。
shúi zhī kòu tǐng yáo,
zhòng jiàn gē jiǎ rǎo。
qīn péi shēng yǐ qù,
zhū máo sī shàng rào。
ān dé pī lì shǒu,
xùn shǐ shuāng tuò sǎo。
wù lìng dǒu guā jiǎo,
xiāng bó mèng gǔ nǎo。
fáng qīu jìng biān tíng,
xī chūn jí tún bǎo。
fāng jīn duō gǔ pí,
sī zhī yuán fā gǎo。
jiāng hàn shēng fēng mái,
fù rú jī yōu qiǎo。
nvè yàn sì xī tū,
yāo fēn chěng tù jiǎo。
xíng dāng pěng hǎi jiāo,
shèn mò jù tiě zào。
pí hǔ yán zhǐ qí,
chú sù jīng hé kǎo。
lìu tāo fèn yīng yáng,
qī cùi xǐ fú zǎo。
jié shū zòu gān quán,
fú yù zuò diǎn bǎo。
yē wēng qīng yuǎn sāi,
jīng ní lù xiá dǎo。
xiāo gàn qín kě yū,
qián lí wèi yí zǎo。
qǐng gēng qī dé gē,
yuàn xiàng wǔ hú lǎo。
zhǐ yú yī piàn bīng,
huái zhōng wèi néng le。
jìn qiè wú zhù shū,
huā zhuān tāo shì cǎo。
lín láng xiào tiān lù,
diàn gé qū yún biǎo。
kē yǐng yù hé shēn,
zhōng shēng jīn què xiǎo。
zài chí yīng dàng xíng,
bù jué zhōu chē náo。
shān shǔi xié sù xīn,
yín xiào kùi cháng zhuǎ。
cāng máng hóng tà xuě,
zhǎn zhuǎn chóng shí liǎo。
fù zhī kuò dì tú,
fú yǐ qīng jǐu piǎo。
dà bǐ hé lín lí,
gāo yǒng fā zhèn zhào。
wǒ gūi xué fàng wēng,
nián fēng xiè fù ǎo。
ān shén yì yuàn jiān,
huái jìu yān bō miǎo。
sōng bǎi jiàn běn xìng,
sùi hán qī gòng bǎo。

吴存义

(1802—1868)江苏泰兴人,字和甫。道光十八年进士。授编修。屡督学云南。同治初官至吏部左侍郎,出督浙江学政。性廉俭,无妄取。有《榴实山庄诗词文集》。

Processed in 0.096681 Second , 191 querys.