"惟有门人怜钝拙" 诗句出自唐代诗人李绅《七年初到洛阳寓居宣教里时已春暮而四老俱在洛中分司》
qī nián chū dào luò yáng yù jū xuān jiào lǐ shí yǐ chūn mù ér sì lǎo jù zài luò zhōng fēn sī
qīng shā mǎn dì wú sān jìng,
bái fā yuán tóu tiǎn sì rén。
guān zhí mìu qí shāng líng kè,
xìng míng nà zhòng hàn tíng chén。
shèng zhāo guǎ zùi róng shuāi chǐ,
yú sǒu duō cán wèi tùi shēn。
wéi yǒu mén rén lián dùn zhuó,
quàn jiào shěn zùi luò yáng chūn。
李绅(772—846)汉族,亳州(今属安徽)人,生于乌程(今浙江湖州),长于润州无锡(今属江苏)。字公垂。27岁考中进士,补国子助教。与元稹、白居易交游甚密,他一生最闪光的部分在于诗歌,他是在文学史上产生过巨大影响的新乐府运动的参与者。作有《乐府新题》20首,已佚。著有《悯农》诗两首:“锄禾日当午,汗滴禾下土,谁知盘中餐,粒粒皆辛苦。”脍炙人口,妇孺皆知,千古传诵。《全唐诗》存其诗四卷。