"万事朝廷问" 诗句出自宋代诗人苏颂《元佑癸酉秋九月蒙恩补郡维扬十一月到治莅事》
维扬禹九州,淮南唐四镇。
地据江海冲,星占楚吴分。
五季剧荒扰,我朝夷僭闰。
督府时称雄,守帅选常遴。
由来竹符使,莫匪邦家闻。
其间九贤者,尤推万人俊。
太原文章伯,师友渊源濬。
五事陈便宜,七制推典训。
屡荐官虽崇,三已色无愠。
岐公老藩朝,惠爱浃吴晋。
荐士言有味,偃兵功不陈。
鼎饪方燮和,丘园终委顺。
哉文肃公,生遘休明运。
三朝翰墨工,二府谋猷奋。
道卷任推迁,名全蔑缁磷。
郑公梁栋才,天质璆琳韵。
大笔弟兄同,万事朝廷问。
徊翔极宰枢,终始无疵吝。
仁宗初倦勤,魏公复来觐。
堂堂真相尊,謇謇嘉言进。
十字篆勋劳,大烝报忠荩。
乐安予旧馆,早岁窥墙仞。
儒林仰宗工,政府发闳论。
虽无鼎铭勋,却有书传信。
吾友仲邍父,利器发硎刃。
论经鄙章句,纵辨摧凌谇。
经纬夙志违,风流壮年尽。
文武惟秀公,将相纡双印。
入辅复出藩,抚淮兼帅润。
忆昔获攀稽,后来尝慕蔺。
司空一代宗,累叶清风振。
继父汉韦平,致君古尧舜。
时叹人云亡,上嗟天不憖。
昔人企前修,景行仰高峻。
声气或相同,古远视犹近。
马迁称晏婴,羊祜交陆逊。
异代思执鞭,仇邻通馈餫。
粤予望诸贤,先后来兹郡。
既非镇俗才,仍抱终天衅。
砂砾自澄汰,铅镆殊铦钝。
将书名在石,终惭驽附骏。
前人固难追,遗德犹可徇。
鞭后志良勤,思齐言亦讱。
颜{左忄右典}章在怀,年侵霜满鬓。
俛仰复奚为,兹焉俟嘉遁。
yuán yòu gǔi yǒu qīu jǐu yuè méng ēn bǔ jùn wéi yáng shí yī yuè dào zhì lì shì
wéi yáng yǔ jǐu zhōu,
huái nán táng sì zhèn。
dì jù jiāng hǎi chōng,
xīng zhān chǔ wú fēn。
wǔ jì jù huāng rǎo,
wǒ zhāo yí jiàn rùn。
dū fǔ shí chēng xióng,
shǒu shuài xuǎn cháng lín。
yóu lái zhú fú shǐ,
mò fěi bāng jiā wén。
qí jiān jǐu xián zhě,
yóu tūi wàn rén jùn。
tài yuán wén zhāng bó,
shī yǒu yuān yuán jùn。
wǔ shì chén biàn yí,
qī zhì tūi diǎn xùn。
lv̌ jiàn guān sūi chóng,
sān yǐ sè wú yùn。
qí gōng lǎo fán zhāo,
hùi ài jiá wú jìn。
jiàn shì yán yǒu wèi,
yǎn bīng gōng bù chén。
dǐng rèn fāng xiè hé,
qīu yuán zhōng wěi shùn。
zāi wén sù gōng,
shēng gòu xīu míng yùn。
sān zhāo hàn mò gōng,
èr fǔ móu yóu fèn。
dào juàn rèn tūi qiān,
míng quán miè zī lín。
zhèng gōng liáng dòng cái,
tiān zhí qíu lín yùn。
dà bǐ dì xiōng tóng,
wàn shì zhāo tíng wèn。
huái xiáng jí zǎi shū,
zhōng shǐ wú cī lìn。
rén zōng chū juàn qín,
wèi gōng fù lái jǐn。
táng táng zhēn xiāng zūn,
jiǎn jiǎn jiā yán jìn。
shí zì zhuàn xūn láo,
dà zhēng bào zhōng jìn。
lè ān yú jìu guǎn,
zǎo sùi kūi qiáng rèn。
rú lín yǎng zōng gōng,
zhèng fǔ fā hóng lùn。
sūi wú dǐng míng xūn,
què yǒu shū chuán xìn。
wú yǒu zhòng yuán fù,
lì qì fā xíng rèn。
lùn jīng bǐ zhāng jù,
zòng biàn cūi líng sùi。
jīng wěi sù zhì wéi,
fēng líu zhuàng nián jǐn。
wén wǔ wéi xìu gōng,
jiāng xiāng yū shuāng yìn。
rù fǔ fù chū fán,
fǔ huái jiān shuài rùn。
yì xī huò pān jī,
hòu lái cháng mù lìn。
sī kōng yī dài zōng,
lèi yè qīng fēng zhèn。
jì fù hàn wéi píng,
zhì jūn gǔ yáo shùn。
shí tàn rén yún wáng,
shàng jiē tiān bù yìn。
xī rén qǐ qián xīu,
jǐng xíng yǎng gāo jùn。
shēng qì huò xiāng tóng,
gǔ yuǎn shì yóu jìn。
mǎ qiān chēng yàn yīng,
yáng hù jiāo lù xùn。
yì dài sī zhí biān,
chóu lín tōng kùi hún。
yuè yú wàng zhū xián,
xiān hòu lái zī jùn。
jì fēi zhèn sú cái,
réng bào zhōng tiān xìn。
shā lì zì chéng tài,
qiān mò shū xiān dùn。
jiāng shū míng zài shí,
zhōng cán nú fù jùn。
qián rén gù nán zhūi,
yí dé yóu kě xùn。
biān hòu zhì liáng qín,
sī qí yán yì rèn。
yán { zuǒ 忄 yòu diǎn } zhāng zài huái,
nián qīn shuāng mǎn bìn。
fǔ yǎng fù xī wèi,
zī yān sì jiā dùn 。
(1020—1101)泉州同安人,徙居丹阳,字子容。苏绅子。仁宗庆历二年进士。知江宁。皇祐五年召试馆阁校勘,同知太常礼院。迁集贤校理,编定书籍。英宗即位,为度支判官。神宗立,擢知制诰,知审刑院,因奏李定拜官不合章法,落知制诰,出知婺州。元丰初,权知开封府,改沧州。奉旨编纂《鲁卫信录》。哲宗元祐初,除吏部尚书兼侍读,以邃于律历提举研制新浑仪。元祐七年拜右仆射兼中书侍郎,为相务使百官守法遵职,量能授任。后罢知扬州,徙河南。绍圣末致仕。有《苏魏公集》、《新仪象法要》、《本草图经》。