雅丽文园令,深湛扬大夫。初为蜀词客,终作汉真儒。荣遇封公爵,归休职禁涂。逢时致君事,自与二贤殊。
《蜀公范景仁忠文公挽辞四首 其一》拼音标注
shǔ gōng fàn jǐng rén zhōng wén gōng wǎn cí sì shǒu qí yī yǎ lì wén yuán lìng,shēn zhàn yáng dà fū。chū wèi shǔ cí kè,zhōng zuò hàn zhēn rú。 róng yù fēng gōng jué,gūi xīu zhí jìn tú。féng shí zhì jūn shì,zì yǔ èr xián shū。