“傍人虽道言笑是”这段文字出自哪里?

上一句:颐褶垂垂颧骨簇

“傍人虽道言笑是”出自明代诗人沈周的诗句: 《览镜辞》

下一句:个里故吾何可赎

《览镜辞》 拼音标注

lǎn jìng cí
xiá zhōng qīng tóng xiǎo yuán yuè,
bǐ yuè cháng míng yòu bù quē。
zhāo zhāo zhào wǒ lìu shí nián,
chū zì guàn shí jīn bái fā。
yī zhāo jiàn miàn yī zhāo qīn,
lǎo shǎo yán chī rèn dé zhēn。
bìng lái bàn yuè bù kāi xiá,
kāi xiá dùn rán chéng bié rén。
zhī xiáo liǎng yǎn kuāng shī ròu,
yí zhé chúi chúi quán gǔ cù。
bàng rén sūi dào yán xiào shì,
gè lǐ gù wú hé kě shú。
jìng shén wèi wǒ shòu wù liáng,
ěr xíng shàng zài tiān yǒu qíng。
xīu wén jiǎn dài gù běn xiāng,
fǔ jìng shǐ jué wú xīn píng。

《览镜辞》 作者简介

沈周

  沈周(1427~1509)明代杰出书画家。字启南,号石田、白石翁、玉田生、有居竹居主人等。汉族,长洲(今江苏苏州)人。生於明宣德二年,卒於明正德四年,享年八十三岁。不应科举,专事诗文、书画,是明代中期文人画“吴派”的开创者,与文徵明、唐寅、仇英并称“明四家”。传世作品有《庐山高图》、《秋林话旧图》、《沧州趣图》。著有《石田集》、《客座新闻》等。

Processed in 0.103391 Second , 221 querys.