"鱼龙气不腥" 诗句出自唐代诗人孟郊《石淙(一作五淙十首)》
岩谷不自胜,水木幽奇多。
朔风入空曲,泾流无大波。
迢递径难尽,参差势相罗。
雪霜有时洗,尘土无由和。
洁冷诚未厌,晚步将如何。
出曲水未断,入山深更重。
泠泠若仙语,皎皎多异容。
万响不相杂,四时皆有浓。
日月互分照,云霞各生峰。
久迷向方理,逮兹耸前踪。
荒策每恣远,戆步难自回。
已抱苔藓疾,尚凌潺湲隈。
驿骥苦衔勒,笼禽恨摧颓。
实力苟未足,浮夸信悠哉。
顾惟非时用,静言还自咍。
朔水刀剑利,秋石琼瑶鲜。
鱼龙气不腥,潭洞状更妍。
磴雪入呀谷,掬星洒遥天。
声忙不及韵,势疾多断涟。
输去虽有恨,躁气一何颠。
蜿蜒相缠掣,荦确亦回旋。
黑草濯铁发,白苔浮冰钱。
具生此云遥,非德不可甄。
何况被犀士,制之空以权。
始知静刚猛,文教从来先。
空谷耸视听,幽湍泽心灵。
疾流脱鳞甲,叠岸冲风霆。
丹巘堕环景,霁波灼虚形。
淙淙豗厚轴,棱棱攒高冥。
弱栈跨旋碧,危梯倚凝青。
飘飘鹤骨仙,飞动鳌背庭。
常闻夸大言,下顾皆细萍。
百尺明镜流,千曲寒星飞。
为君洗故物,有色如新衣。
不饮泥土污,但饮雪霜饥。
石棱玉纤纤,草色琼霏霏。
谷磑有馀力,溪舂亦多机。
从来一智萌,能使众利归。
因之山水中,喧然论是非。
入深得奇趣,升险为良跻。
搜胜有闻见,逃俗无踪蹊。
穴流恣回转,窍景忘东西。
戆兽鲜猜惧,罗人巧罝罤.
幽驰异处所,忍虑多端倪。
虚获我何饱,实归彼非迷。
斯文浪云洁,此旨谁得齐。
屑珠泻潺湲,裂玉何威瑰。
若调千瑟弦,未果一曲谐。
古骇毛发栗,险惊视听乖。
二老皆劲骨,风趋缘欹崖。
地远有馀美,我游采弃怀。
乘时幸勤鉴,前恨多幽霾。
弱力谢刚健,蹇策贵安排。
始知随事静,何必当夕斋。
昔浮南渡飙,今攀朔山景。
物色多瘦削,吟笑还孤永。
日月冻有棱,雪霜空无影。
玉喷不生冰,瑶涡旋成井。
潜角时耸光,隐鳞乍漂冏。
再吟获新胜,返步失前省。
惬怀虽已多,惕虑未能整。
颓阳落何处,升魄衔疏岭。
圣朝搜岩谷,此地多遗玩。
怠惰成远游,顽疏恣灵观。
劲飙刷幽视,怒水慑馀懦。
曾是结芳诚,远兹勉流倦。
冰条耸危虑,霜翠莹遐眄。
物诱信多端,荒寻谅难遍。
去矣朔之隅,翛然楚之甸。
《石淙(一作五淙十首)》 拼音标注
shí cóng ( yī zuò wǔ cóng shí shǒu )
yán gǔ bù zì shèng,
shǔi mù yōu qí duō。
shuò fēng rù kōng qū,
jīng líu wú dà bō。
tiáo dì jìng nán jǐn,
cān chà shì xiāng luō。
xuě shuāng yǒu shí xǐ,
chén tǔ wú yóu hé。
jié lěng chéng wèi yàn,
wǎn bù jiāng rú hé。
chū qū shǔi wèi duàn,
rù shān shēn gèng zhòng。
líng líng ruò xiān yǔ,
jiǎo jiǎo duō yì róng。
wàn xiǎng bù xiāng zá,
sì shí jiē yǒu nóng。
rì yuè hù fēn zhào,
yún xiá gè shēng fēng。
jǐu mí xiàng fāng lǐ,
dài zī sǒng qián zōng。
huāng cè měi zì yuǎn,
gàng bù nán zì húi。
yǐ bào tái xiǎn jí,
shàng líng chán yuán wēi。
yì jì kǔ xián lè,
lóng qín hèn cūi túi。
shí lì gǒu wèi zú,
fú kuā xìn yōu zāi。
gù wéi fēi shí yòng,
jìng yán huán zì hāi。
shuò shǔi dāo jiàn lì,
qīu shí qióng yáo xiān。
yú lóng qì bù xīng,
tán dòng zhuàng gèng yán。
dèng xuě rù yā gǔ,
jú xīng sǎ yáo tiān。
shēng máng bù jí yùn,
shì jí duō duàn lián。
shū qù sūi yǒu hèn,
zào qì yī hé diān。
wān yán xiāng chán chè,
luò què yì húi xuán。
hēi cǎo zhuó tiě fā,
bái tái fú bīng qián。
jù shēng cǐ yún yáo,
fēi dé bù kě zhēn。
hé kuàng bèi xī shì,
zhì zhī kōng yǐ quán。
shǐ zhī jìng gāng měng,
wén jiào cóng lái xiān。
kōng gǔ sǒng shì tīng,
yōu tuān zé xīn líng。
jí líu tuō lín jiǎ,
dié àn chōng fēng tíng。
dān yǎn duò huán jǐng,
jì bō zhuó xū xíng。
cóng cóng hūi hòu zhóu,
léng léng zǎn gāo míng。
ruò zhàn kuà xuán bì,
wēi tī yǐ níng qīng。
piāo piāo hè gǔ xiān,
fēi dòng áo bèi tíng。
cháng wén kuā dà yán,
xià gù jiē xì píng。
bǎi chǐ míng jìng líu,
qiān qū hán xīng fēi。
wèi jūn xǐ gù wù,
yǒu sè rú xīn yī。
bù yǐn ní tǔ wū,
dàn yǐn xuě shuāng jī。
shí léng yù xiān xiān,
cǎo sè qióng fēi fēi。
gǔ wèi yǒu yú lì,
xī chōng yì duō jī。
cóng lái yī zhì méng,
néng shǐ zhòng lì gūi。
yīn zhī shān shǔi zhōng,
xuān rán lùn shì fēi。
rù shēn dé qí qù,
shēng xiǎn wèi liáng jī。
sōu shèng yǒu wén jiàn,
táo sú wú zōng xī。
xué líu zì húi zhuǎn,
qiào jǐng wàng dōng xī。
gàng shòu xiān cāi jù,
luō rén qiǎo jū tí .
yōu chí yì chù suǒ,
rěn lv̀ duō duān ní。
xū huò wǒ hé bǎo,
shí gūi bǐ fēi mí。
sī wén làng yún jié,
cǐ zhǐ shúi dé qí。
xiè zhū xiè chán yuán,
liè yù hé wēi gūi。
ruò diào qiān sè xián,
wèi guǒ yī qū xié。
gǔ hài máo fā lì,
xiǎn liáng shì tīng guāi。
èr lǎo jiē jìng gǔ,
fēng qū yuán yī yá。
dì yuǎn yǒu yú měi,
wǒ yóu cǎi qì huái。
chéng shí xìng qín jiàn,
qián hèn duō yōu mái。
ruò lì xiè gāng jiàn,
jiǎn cè gùi ān pái。
shǐ zhī súi shì jìng,
hé bì dāng xī zhāi。
xī fú nán dù biāo,
jīn pān shuò shān jǐng。
wù sè duō shòu xuē,
yín xiào huán gū yǒng。
rì yuè dòng yǒu léng,
xuě shuāng kōng wú yǐng。
yù pēn bù shēng bīng,
yáo wō xuán chéng jǐng。
qián jiǎo shí sǒng guāng,
yǐn lín zhà piāo jiǒng。
zài yín huò xīn shèng,
fǎn bù shī qián shěng。
qiè huái sūi yǐ duō,
tì lv̀ wèi néng zhěng。
túi yáng luò hé chù,
shēng pò xián shū líng。
shèng zhāo sōu yán gǔ,
cǐ dì duō yí wán。
dài duò chéng yuǎn yóu,
wán shū zì líng guān。
jìng biāo shuā yōu shì,
nù shǔi shè yú nuò。
céng shì jié fāng chéng,
yuǎn zī miǎn líu juàn。
bīng tiáo sǒng wēi lv̀,
shuāng cùi yíng xiá miǎn。
wù yòu xìn duō duān,
huāng xún liàng nán biàn。
qù yǐ shuò zhī yú,
xiāo rán chǔ zhī diàn。
《石淙(一作五淙十首)》 作者简介
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。