"例得山灵贶" 诗句出自清代诗人马赓良《偕文孺彦清游曹山寄剡中诸子》
凿山采山石,采处名石宕。
石尽山成蜕,因之得奇状。
曹山最奇绝,覆石如连帐。
铲削知何年,形亏气益壮。
一宕在山腹,水洞通咽吭。
石岩争险峭,岌嶪不相让。
山根走潭底,水石互摩荡。
一宕山之背,可即不可望。
缘崖入仄径,隘极忽平旷。
石壁周四围,幅幅如列幢。
其东云石庵,高踞层峦上。
巨石千丈强,独立空依傍。
下有涓滴泉,万古春盎盎。
由来山水奇,造化运意匠。
兹独出人工,魄力实雄创。
混沌一剖判,青山成变相。
我生与山邻,呼俦几跻降。
棱棱踏山骨,曲曲入山脏。
触目已嶙峋,极险穷幽况。
今兹载酒来,岩花媚秋放。
好山如佳文,百读终无妨。
同游有孙曹,山贼名差当。
辟路抉崩榛,登高破石浪。
焉知筋力疲,但觉神情王。
快哉一啸歌,群山齐和唱。
回舟出曲渚,落日明残嶂。
卢仝七碗茶,例得山灵贶。
《偕文孺彦清游曹山寄剡中诸子》 拼音标注
xié wén rú yàn qīng yóu cáo shān jì yǎn zhōng zhū zǐ
záo shān cǎi shān shí,
cǎi chù míng shí dàng。
shí jǐn shān chéng shùi,
yīn zhī dé qí zhuàng。
cáo shān zùi qí jué,
fù shí rú lián zhàng。
chǎn xuē zhī hé nián,
xíng yú qì yì zhuàng。
yī dàng zài shān fù,
shǔi dòng tōng yān háng。
shí yán zhēng xiǎn qiào,
jí yè bù xiāng ràng。
shān gēn zǒu tán dǐ,
shǔi shí hù mó dàng。
yī dàng shān zhī bèi,
kě jí bù kě wàng。
yuán yá rù zè jìng,
ài jí hū píng kuàng。
shí bì zhōu sì wéi,
fú fú rú liè chuáng。
qí dōng yún shí ān,
gāo jù céng luán shàng。
jù shí qiān zhàng qiáng,
dú lì kōng yī bàng。
xià yǒu juān dī quán,
wàn gǔ chūn àng àng。
yóu lái shān shǔi qí,
zào huà yùn yì jiàng。
zī dú chū rén gōng,
pò lì shí xióng chuàng。
hùn dùn yī pōu pàn,
qīng shān chéng biàn xiāng。
wǒ shēng yǔ shān lín,
hū chóu jī jī jiàng。
léng léng tà shān gǔ,
qū qū rù shān zāng。
hóng mù yǐ lín xún,
jí xiǎn qióng yōu kuàng。
jīn zī zài jǐu lái,
yán huā mèi qīu fàng。
hǎo shān rú jiā wén,
bǎi dú zhōng wú fáng。
tóng yóu yǒu sūn cáo,
shān zéi míng chà dāng。
pì lù jué bēng zhēn,
dēng gāo pò shí làng。
yān zhī jīn lì pí,
dàn jué shén qíng wáng。
kuài zāi yī xiào gē,
qún shān qí hé chàng。
húi zhōu chū qū zhǔ,
luò rì míng cán zhàng。
lú tóng qī wǎn chá,
lì dé shān líng kuàng。
《偕文孺彦清游曹山寄剡中诸子》 作者简介
(?—1756)安徽桐城人,字震卿。雍正年间诸生。研求经籍及宋人理学著作,涣然有得,署其斋曰“翊翊”,自号“一斋”。乾隆元年开博学鸿词科,有司欲见而后举,谢不往。常熟知县聘主讲席,反复详切,听者忘倦。著有《读易录》、《禹贡初辑》、《笔记》、《诗文钞》。