“补救特其次”这段文字出自哪里?

上一句:上策控本原

“补救特其次”出自清代诗人林则徐的诗句: 《题王竹屿都转黄河归棹图》

下一句:要知君所为

"补救特其次" 诗句出自清代诗人林则徐《题王竹屿都转黄河归棹图》

事君宜致身引疾似诡避
要其心迹殊贤愚讵同致
或憧远役劳或畏瘠土累
或遭上官怒或虑吏议至
其名为勇退其心实巧利
亦有止足怀投老初衣遂
泉石祇自高那问经世事
此皆非君伦君退盖以义
传家裕经术夙志在用世
治绩越中彰姓名御屏记
一擢二千石再擢观风使
河朔黄流长安澜岁历四
人言君砥柱允副宣房寄
谁知荩臣心幽独自难昧
呜呼习移人其在河堤吏
纵谙三策施孰诘百端伪
明察疑烦苛独清亦众忌
和光同其尘又岂志士志
闻君立河壖暗洒忧时泪
督役稽刍茭废食不假寐
以此劳心神乃梦竖子二
周任训陈力敢谓可卧冶
亟谋摄卫宜以作报称地
吏民徒苦留归榜疾于骑
河心咽清流嵩少送烟翠
片帆收白门但有琴书载
老屋余劫灰小山上丛桂
无田归亦得奚用江水誓
九重侧席殷艰难待宏济
讵许卧烟霞正资振凋瘵
朝出夕拜官除书破常例
鹾纲重江淮上关军国计
积疲几沦胥盘错要利器
前席咨嘉谟指陈切时弊
权知即真除匪以汝为试
责效匪在速谋远庶可继
单车昨南来先声动怀畏
人皆为君荣我闻窃心系
防河固良难煮海讵云易
所赖本清直兼能运才智
苟当改弦张断制必刚毅
人情多媕娿愿勿徇浮议
上策控本原补救特其次
要知君所为定与未流异
我昔亦移疾自分宜放弃
圣慈曲体之感极但零涕
与君语进退使我重歔欷
庶持激厉心十驾勉追骥

tí wáng zhú yǔ dū zhuǎn huáng hé gūi zhuō tú
shì jūn yí zhì shēn,
yǐn jí sì gǔi bì。
yào qí xīn jī shū,
xián yú jù tóng zhì。
huò chōng yuǎn yì láo,
huò wèi jí tǔ lèi。
huò zāo shàng guān nù,
huò lv̀ lì yì zhì。
qí míng wèi yǒng tùi,
qí xīn shí qiǎo lì。
yì yǒu zhǐ zú huái,
tóu lǎo chū yī sùi。
quán shí qí zì gāo,
nà wèn jīng shì shì。
cǐ jiē fēi jūn lún,
jūn tùi gài yǐ yì。
chuán jiā yù jīng zhú,
sù zhì zài yòng shì。
zhì jī yuè zhōng zhāng,
xìng míng yù píng jì。
yī zhuó èr qiān shí,
zài zhuó guān fēng shǐ。
hé shuò huáng líu cháng,
ān lán sùi lì sì。
rén yán jūn dǐ zhù,
yǔn fù xuān fáng jì。
shúi zhī jìn chén xīn,
yōu dú zì nán mèi。
wū hū xí yí rén,
qí zài hé dī lì。
zòng ān sān cè shī,
shú jié bǎi duān wěi。
míng chá yí fán kē,
dú qīng yì zhòng jì。
hé guāng tóng qí chén,
yòu qǐ zhì shì zhì。
wén jūn lì hé ruán,
àn sǎ yōu shí lèi。
dū yì jī chú jiāo,
fèi shí bù jiǎ mèi。
yǐ cǐ láo xīn shén,
nǎi mèng shù zǐ èr。
zhōu rèn xùn chén lì,
gǎn wèi kě wò yě。
jí móu shè wèi yí,
yǐ zuò bào chēng dì。
lì mín tú kǔ líu,
gūi bǎng jí yú qí。
hé xīn yān qīng líu,
sōng shǎo sòng yān cùi。
piàn fān shōu bái mén,
dàn yǒu qín shū zài。
lǎo wū yú jié hūi,
xiǎo shān shàng cóng gùi。
wú tián gūi yì dé,
xī yòng jiāng shǔi shì。
jǐu zhòng cè xí yīn,
jiān nán dài hóng jì。
jù xǔ wò yān xiá,
zhèng zī zhèn diāo zhài。
zhāo chū xī bài guān,
chú shū pò cháng lì。
cuó gāng zhòng jiāng huái,
shàng guān jūn guó jì。
jī pí jī lún xū,
pán cuò yào lì qì。
qián xí zī jiā mó,
zhǐ chén qiē shí bì。
quán zhī jí zhēn chú,
fěi yǐ rǔ wèi shì。
zé xiào fěi zài sù,
móu yuǎn shù kě jì。
dān chē zuó nán lái,
xiān shēng dòng huái wèi。
rén jiē wèi jūn róng,
wǒ wén qiè xīn xì。
fáng hé gù liáng nán,
zhǔ hǎi jù yún yì。
suǒ lài běn qīng zhí,
jiān néng yùn cái zhì。
gǒu dāng gǎi xián zhāng,
duàn zhì bì gāng yì。
rén qíng duō ān ē,
yuàn wù xùn fú yì。
shàng cè kòng běn yuán,
bǔ jìu tè qí cì。
yào zhī jūn suǒ wèi,
dìng yǔ wèi líu yì。
wǒ xī yì yí jí,
zì fēn yí fàng qì。
shèng cí qū tǐ zhī,
gǎn jí dàn líng tì。
yǔ jūn yǔ jìn tùi,
shǐ wǒ zhòng xū xī。
shù chí jī lì xīn,
shí jià miǎn zhūi jì。

林则徐

  林则徐 1785年8月30日(乾隆五十年)~1850年11月22日(道光三十年),汉族,福建侯官人(今福建省福州),字元抚,又字少穆、石麟,晚号俟村老人、俟村退叟、七十二峰退叟、瓶泉居士、栎社散人等。是清朝后期政治家、思想家和诗人,是中华民族抵御外辱过程中伟大的民族英雄,其主要功绩是虎门销烟。官至一品,曾任江苏巡抚、两广总督、湖广总督、陕甘总督和云贵总督,两次受命为钦差大臣;因其主张严禁鸦片、抵抗西方的侵略、坚持维护中国主权和民族利益深受全世界中国人的敬仰。

Processed in 0.268243 Second , 221 querys.