“处处春光遍”这段文字出自哪里?

上一句:谁人肯更怜

“处处春光遍”出自唐代诗人姚合的诗句: 《游春十二首》

下一句:游人亦不稀

"处处春光遍" 诗句出自唐代诗人姚合《游春十二首》

正月一日后寻春更不眠
自知还近僻众说过于颠
看水知依路登山欲到天
悠悠芳思起多是晚风前
官卑长少事县僻又无城
未晓冲寒起迎春忍病行
树枝风掉软菜甲土浮轻
好个林间鹊今朝足喜声
诗酒相牵引朝朝思不穷
苔痕雪水里春色竹烟中
迎雨缘池草摧花倚树风
书非名利事爱此少人同
尘中主印吏谁遣有高情
趁暖檐前坐寻芳树底行
土融凝墅色冰败满池声
渐觉春相泥朝来睡不轻
疏顽无异事随例但添年
旧历藏深箧新衣薄絮绵
暖风浑酒色晴日畅琴弦
同伴无辞困游春贵在先
看春长不足岂更觉身劳
寺里花枝净山中水色高
嫩云轻似絮新草细如毛
并起诗人思还应费笔毫
悠悠小县吏憔悴入新年
远思遭诗恼闲情被酒牵
恋花林下饮爱草野中眠
疏懒今成性谁人肯更怜
处处春光遍游人亦不稀
向阳倾冷酒看影试新衣
嫩树行移长幽禽语旋飞
同来皆去尽冲夜独吟归
朝朝看春色春色似相怜
酒醒莺啼里诗成蝶舞前
摘花盈手露折竹满庭烟
亲故多相笑疏狂似少年
卑官还不恶行止得逍遥
晴野花侵路春陂水上桥
尘埃生暖色药草长新苗
看却烟光散狂风处处飘
身被春光引经时更不归
嚼花香满口书竹粉黏衣
弄日莺狂语迎风蝶倒飞
自知疏懒性得事亦应稀
晓脱青衫出闲行气味长
一瓶春酒色数顷野花香
朝客闻应羡山僧见亦狂
不将僮仆去恐为损风光

yóu chūn shí èr shǒu
zhèng yuè yī rì hòu,
xún chūn gèng bù mián。
zì zhī huán jìn pì,
zhòng shuō guò yú diān。
kàn shǔi zhī yī lù,
dēng shān yù dào tiān。
yōu yōu fāng sī qǐ,
duō shì wǎn fēng qián。
guān bēi cháng shǎo shì,
xiàn pì yòu wú chéng。
wèi xiǎo chōng hán qǐ,
yíng chūn rěn bìng xíng。
shù zhī fēng diào ruǎn,
cài jiǎ tǔ fú qīng。
hǎo gè lín jiān què,
jīn zhāo zú xǐ shēng。
shī jǐu xiāng qiān yǐn,
zhāo zhāo sī bù qióng。
tái hén xuě shǔi lǐ,
chūn sè zhú yān zhōng。
yíng yǔ yuán chí cǎo,
cūi huā yǐ shù fēng。
shū fēi míng lì shì,
ài cǐ shǎo rén tóng。
chén zhōng zhǔ yìn lì,
shúi qiǎn yǒu gāo qíng。
chèn nuǎn yán qián zuò,
xún fāng shù dǐ xíng。
tǔ róng níng shù sè,
bīng bài mǎn chí shēng。
jiàn jué chūn xiāng ní,
zhāo lái shùi bù qīng。
shū wán wú yì shì,
súi lì dàn tiān nián。
jìu lì cáng shēn qiè,
xīn yī bó xù mián。
nuǎn fēng hún jǐu sè,
qíng rì chàng qín xián。
tóng bàn wú cí kùn,
yóu chūn gùi zài xiān。
kàn chūn cháng bù zú,
qǐ gèng jué shēn láo。
sì lǐ huā zhī jìng,
shān zhōng shǔi sè gāo。
nèn yún qīng sì xù,
xīn cǎo xì rú máo。
bìng qǐ shī rén sī,
huán yìng fèi bǐ háo。
yōu yōu xiǎo xiàn lì,
qiáo cùi rù xīn nián。
yuǎn sī zāo shī nǎo,
xián qíng bèi jǐu qiān。
liàn huā lín xià yǐn,
ài cǎo yě zhōng mián。
shū lǎn jīn chéng xìng,
shúi rén kěn gèng lián。
chù chù chūn guāng biàn,
yóu rén yì bù xī。
xiàng yáng qīng lěng jǐu,
kàn yǐng shì xīn yī。
nèn shù xíng yí cháng,
yōu qín yǔ xuán fēi。
tóng lái jiē qù jǐn,
chōng yè dú yín gūi。
zhāo zhāo kàn chūn sè,
chūn sè sì xiāng lián。
jǐu xǐng yīng tí lǐ,
shī chéng dié wǔ qián。
zhāi huā yíng shǒu lù,
zhé zhú mǎn tíng yān。
qīn gù duō xiāng xiào,
shū kuáng sì shǎo nián。
bēi guān huán bù è,
xíng zhǐ dé xiāo yáo。
qíng yě huā qīn lù,
chūn bēi shǔi shàng qiáo。
chén āi shēng nuǎn sè,
yào cǎo cháng xīn miáo。
kàn què yān guāng sàn,
kuáng fēng chù chù piāo。
shēn bèi chūn guāng yǐn,
jīng shí gèng bù gūi。
jiáo huā xiāng mǎn kǒu,
shū zhú fěn nián yī。
nòng rì yīng kuáng yǔ,
yíng fēng dié dǎo fēi。
zì zhī shū lǎn xìng,
dé shì yì yìng xī。
xiǎo tuō qīng shān chū,
xián xíng qì wèi cháng。
yī píng chūn jǐu sè,
shù qǐng yě huā xiāng。
zhāo kè wén yìng xiàn,
shān sēng jiàn yì kuáng。
bù jiāng tóng pū qù,
kǒng wèi sǔn fēng guāng。

姚合

姚合,陕州硖石人。生卒年均不详,约唐文宗太和中前后在世。以诗名。登元和十一年(公元八一六年)进士第。初授武功主簿,人因称为姚武功。调富平、万年尉。宝历中,(公元八二六年左右)历监察御史,户部员外郎。出任荆、杭二州刺史。后为给事中,陕、虢观察使。与马戴、费冠卿、殷尧藩、张籍游,李频师事之。诗与贾岛齐名,号称“姚、贾”。仕终秘书监。合著有诗集十卷,《新唐书艺文志》及选王维、祖咏等十八人诗,为极玄集一卷,又摭古人诗联,叙其措意,各有体要,撰诗例一卷,(均《唐才子传》)并传于世。

Processed in 0.079535 Second , 221 querys.