"面面雕阑护奇石" 诗句出自明代诗人胡应麟《蚤春苦雨邦相明府见过留饮斋中竟夕走笔放歌为今雨行并怀燕社诸子》
白龙夜挂钱塘渚,两岸嵯峨雪山起。
狂风忽捲大海流,散作东南万家雨。
兰阴一雨俄经旬,茅斋独卧愁晨昏。
剥啄何人驻高盖,传呼喻侯来扣门。
喻侯意气天下无,结交平生尽酒徒。
五载空淹茂陵秩,一官再问长安途。
忆乍停车瀫江涘,邂逅逢余誓生死。
片语平将白雪投,雄心真向青冥吐。
汝自分符出建章,余亦携书上帝乡。
掉头不入金华殿,却忆山中寻石羊。
风尘道路巧相值,宛转兰阴旧相识。
把臂宁论白璧双,酬知顿掷黄金百。
人间彩笔何纷纭,相看吾汝真忘形。
乍可经年对叔度,那能一饮无公荣。
蚤春人日差可赏,麈尾玄言豁尘坱。
轻云忽妒上元节,穷阴骤入花朝想。
衡门独掩空莓苔,白眼四望青天摧。
飞凫忽报故人至,拂衣大笑愁颜开。
曲径回轩迥幽寂,面面雕阑护奇石。
珠帘十二清昼垂,一尘不到胡生宅。
博山炉中沉水香,兰陵之酒双玉缸,蒲团对酌春茫茫。
居然一息破万古,那知雨色来虚堂。
漆园无人左迁没,屈宋曹刘俱寂寂。
千言欲起杜陵歌,四部重翻弇州集。
人生瞬息同埃尘,碌碌谁怜身后名。
日月空悬古今照,宇宙不补东南倾。
何如雄饮呼大白,百川一吸飞长鲸。
匕首纵横雪花乱,唾壶错落浮云惊。
酒间起舞真态出,元气淋漓袖双湿。
轻薄何由嗔祢衡,磊块政须浇阮籍。
高山流水尽知己,授简含毫仍促席。
沉冥不辞真宰怒,跌荡犹堪鬼神泣。
紫气丰城暝不流,寒芒婺女纷相射。
回首华阳夙昔交,十年侠气摩苍霄。
黎子归耕大庾侧,梁生草没罗浮坳。
刘侯李侯差振翮,朱生但乞夷门食。
康胡咫尺招不得,眼底何人寄肝膈。
吁嗟吾汝自一时,越吟楚调俱称奇。
飞扬总让少年贵,嚄唶从教行路疑。
邺侯满架差足乐,长孺淮阳岂云薄。
种秫聊耕彭泽田,草玄绝胜扬雄阁。
喻明府,歌莫悲,汝是豫章一男子,余亦岂俛首低眉世间士。
浮荣一代安所希,大业千秋竟谁俟。
丈夫会合自有神,肯将鸾翮随鸡群。
孙阳造父一朝值,騄駬骅骝双绝尘。
歌莫悲,喻明府,我欲乘云归太清,汝但为霖佐真主。
异日中原共鞭弭,肝肠一寸久相许。
漏尽银虬雨声歇,萧飒如闻二龙语。
为君作歌聊尔女,无论笔落惊风雨。
zǎo chūn kǔ yǔ bāng xiāng míng fǔ jiàn guò líu yǐn zhāi zhōng jìng xī zǒu bǐ fàng gē wèi jīn yǔ xíng bìng huái yàn shè zhū zǐ
bái lóng yè guà qián táng zhǔ,
liǎng àn cuó é xuě shān qǐ。
kuáng fēng hū juǎn dà hǎi líu,
sàn zuò dōng nán wàn jiā yǔ。
lán yīn yī yǔ é jīng xún,
máo zhāi dú wò chóu chén hūn。
bō zhuó hé rén zhù gāo gài,
chuán hū yù hóu lái kòu mén。
yù hóu yì qì tiān xià wú,
jié jiāo píng shēng jǐn jǐu tú。
wǔ zài kōng yān mào líng zhì,
yī guān zài wèn cháng ān tú。
yì zhà tíng chē hú jiāng sì,
xiè hòu féng yú shì shēng sǐ。
piàn yǔ píng jiāng bái xuě tóu,
xióng xīn zhēn xiàng qīng míng tǔ。
rǔ zì fēn fú chū jiàn zhāng,
yú yì xié shū shàng dì xiāng。
diào tóu bù rù jīn huá diàn,
què yì shān zhōng xún shí yáng。
fēng chén dào lù qiǎo xiāng zhí,
wǎn zhuǎn lán yīn jìu xiāng shì。
bǎ bì níng lùn bái bì shuāng,
chóu zhī dùn zhí huáng jīn bǎi。
rén jiān cǎi bǐ hé fēn yún,
xiāng kàn wú rǔ zhēn wàng xíng。
zhà kě jīng nián dùi shū dù,
nà néng yī yǐn wú gōng róng。
zǎo chūn rén rì chà kě shǎng,
zhǔ wěi xuán yán huō chén yǎng。
qīng yún hū dù shàng yuán jié,
qióng yīn zòu rù huā zhāo xiǎng。
héng mén dú yǎn kōng méi tái,
bái yǎn sì wàng qīng tiān cūi。
fēi fú hū bào gù rén zhì,
fú yī dà xiào chóu yán kāi。
qū jìng húi xuān jiǒng yōu jì,
miàn miàn diāo lán hù qí shí。
zhū lián shí èr qīng zhòu chúi,
yī chén bù dào hú shēng zhái。
bó shān lú zhōng chén shǔi xiāng,
lán líng zhī jǐu shuāng yù gāng,
pú tuán dùi zhuó chūn máng máng。
jū rán yī xī pò wàn gǔ,
nà zhī yǔ sè lái xū táng。
qī yuán wú rén zuǒ qiān méi,
qū sòng cáo líu jù jì jì。
qiān yán yù qǐ dù líng gē,
sì bù zhòng fān yǎn zhōu jí。
rén shēng shùn xī tóng āi chén,
lù lù shúi lián shēn hòu míng。
rì yuè kōng xuán gǔ jīn zhào,
yǔ zhòu bù bǔ dōng nán qīng。
hé rú xióng yǐn hū dà bái,
bǎi chuān yī xī fēi cháng jīng。
bǐ shǒu zòng héng xuě huā luàn,
tuò hú cuò luò fú yún liáng。
jǐu jiān qǐ wǔ zhēn tài chū,
yuán qì lín lí xìu shuāng shī。
qīng bó hé yóu tián mí héng,
lěi kuài zhèng xū jiāo ruǎn jí。
gāo shān líu shǔi jǐn zhī jǐ,
shòu jiǎn hán háo réng cù xí。
chén míng bù cí zhēn zǎi nù,
diē dàng yóu kān gǔi shén qì。
zǐ qì fēng chéng míng bù líu,
hán máng wù nv̌ fēn xiāng shè。
húi shǒu huá yáng sù xī jiāo,
shí nián xiá qì mó cāng xiāo。
lí zǐ gūi gēng dà yǔ cè,
liáng shēng cǎo méi luō fú ào。
líu hóu lǐ hóu chà zhèn hé,
zhū shēng dàn qǐ yí mén shí。
kāng hú zhǐ chǐ zhāo bù dé,
yǎn dǐ hé rén jì gān gé。
xū jiē wú rǔ zì yī shí,
yuè yín chǔ diào jù chēng qí。
fēi yáng zǒng ràng shǎo nián gùi,
huò jiè cóng jiào xíng lù yí。
yè hóu mǎn jià chà zú lè,
cháng rú huái yáng qǐ yún bó。
zhǒng shú liáo gēng péng zé tián,
cǎo xuán jué shèng yáng xióng gé。
yù míng fǔ,
gē mò bēi,
rǔ shì yù zhāng yī nán zǐ,
yú yì qǐ fǔ shǒu dī méi shì jiān shì。
fú róng yī dài ān suǒ xī,
dà yè qiān qīu jìng shúi sì。
zhàng fū hùi hé zì yǒu shén,
kěn jiāng luán hé súi jī qún。
sūn yáng zào fù yī zhāo zhí,
lù ěr huá líu shuāng jué chén。
gē mò bēi,
yù míng fǔ,
wǒ yù chéng yún gūi tài qīng,
rǔ dàn wèi lín zuǒ zhēn zhǔ。
yì rì zhōng yuán gòng biān mǐ,
gān cháng yī cùn jǐu xiāng xǔ。
lòu jǐn yín qíu yǔ shēng xiē,
xiāo sà rú wén èr lóng yǔ。
wèi jūn zuò gē liáo ěr nv̌,
wú lùn bǐ luò liáng fēng yǔ。
(1551—1602)明金华府兰溪人,字元瑞,号少室山人,更号石羊生。万历间举人,久不第。筑室山中,购书四万余卷,记诵淹博,多所撰著。曾携诗谒王世贞,为世贞激赏。有《少室山房类稿》、《少室山房笔丛》、《诗薮》。