“吁嗟侯技讵止此”这段文字出自哪里?

上一句:饮羽穿札谁低昂

“吁嗟侯技讵止此”出自明代诗人胡应麟的诗句: 《繁弱行王世叔通侯圃中观射作》

下一句:弱龄海内传篇章

"吁嗟侯技讵止此" 诗句出自明代诗人胡应麟《繁弱行王世叔通侯圃中观射作》

王侯腰悬铁裲裆雕弧手挽五石强
竦身注目捷风电左射右射迥莫当
大旆高牙矗云际戈鋋甲胄纷飘扬
观者如山尽辟易九兕却走千夫僵
岩呼谷应地汹涌砂奔砾舞天苍茫
羲和惨沮白日匿飞星十道流扶桑
一发旄头落再发连双鸧
三发定天山筑城连受降
连珠四五六七八纷相将
九发九日坠百发百穿杨
巧若甘蝇教飞卫勇如养叔携潘尪
雀儿只目讵足拟牛心片胾差堪尝
丈夫夙昔四方志桑弧蓬矢悬高堂
登坛仗钺挂金印英风八面驰戎羌
棱棱霜气辏羽筈秋空俊鹘争翱翔
吁嗟君侯绝技有如此历数古来名将畴能双
忆昔文成挽宗社元勋茂烈标旂常
河山带砺国同永丹书奕叶传貂珰
侯也登朝在髫丱朱颜绿发骄琳琅
昼摄衣冠扈銮辂夜鸣刁斗驱龙骧
临淮座上倏相值轩轩霞举明朝阳
骅骝騄駬讵凡骨声华藉甚蜚天阊
帝谓河漕实司命九重特诏来淮阳
艨艟巨舰载刍粟旌旄络绎浮长江
黄流徐沛忽中断一麾立度千馀皇
干城独坐镇寰宇巍峨天堑雄金汤
八年贡篚输上国天子设燕开明堂
安危华夏赖公等张公神物真干将
宝弓玉把帝三锡雅称大白呈中黄
太平无事罢征战绿芜生戟苔沉枪
酒酣耳热壮心发唾壶击碎敧胡床
矢锋贯虱总浮诞弓弦落鸟徒誇张
纵观侯射果殊绝饮羽穿札谁低昂
吁嗟侯技讵止此弱龄海内传篇章
词锋笔阵两挥霍将坛文苑俱辉煌
即今侯年但强仕威棱烨烨传遐荒
他时累叶事明圣二十四考追汾阳
麒麟第一镌姓氏万年繁弱流芬芳

fán ruò xíng wáng shì shū tōng hóu pǔ zhōng guān shè zuò
wáng hóu yāo xuán tiě liǎng dāng,
diāo hú shǒu wǎn wǔ shí qiáng。
sǒng shēn zhù mù jié fēng diàn,
zuǒ shè yòu shè jiǒng mò dāng。
dà pèi gāo yá chù yún jì,
gē chán jiǎ zhòu fēn piāo yáng。
guān zhě rú shān jǐn pì yì,
jǐu sì què zǒu qiān fū jiāng。
yán hū gǔ yìng dì xiōng yǒng,
shā bēn lì wǔ tiān cāng máng。
xī hé cǎn jū bái rì nì,
fēi xīng shí dào líu fú sāng。
yī fā máo tóu luò,
zài fā lián shuāng cāng。
sān fā dìng tiān shān,
zhú chéng lián shòu jiàng。
lián zhū sì wǔ lìu,
qī bā fēn xiāng jiāng。
jǐu fā jǐu rì zhùi,
bǎi fā bǎi chuān yáng。
qiǎo ruò gān yíng jiào fēi wèi,
yǒng rú yǎng shū xié pān wāng。
què ér zhǐ mù jù zú nǐ,
níu xīn piàn zì chà kān cháng。
zhàng fū sù xī sì fāng zhì,
sāng hú péng shǐ xuán gāo táng。
dēng tán zhàng yuè guà jīn yìn,
yīng fēng bā miàn chí róng qiāng。
léng léng shuāng qì còu yǔ guā,
qīu kōng jùn gú zhēng áo xiáng。
xū jiē jūn hóu jué jì yǒu rú cǐ,
lì shù gǔ lái míng jiāng chóu néng shuāng。
yì xī wén chéng wǎn zōng shè,
yuán xūn mào liè biāo qí cháng。
hé shān dài lì guó tóng yǒng,
dān shū yì yè chuán diāo dāng。
hóu yě dēng zhāo zài tiáo guàn,
zhū yán lv̀ fā jiāo lín láng。
zhòu shè yī guān hù luán lù,
yè míng diāo dǒu qū lóng xiāng。
lín huái zuò shàng shū xiāng zhí,
xuān xuān xiá jǔ míng zhāo yáng。
huá líu lù ěr jù fán gǔ,
shēng huá jiè shén fēi tiān chāng。
dì wèi hé cáo shí sī mìng,
jǐu zhòng tè zhào lái huái yáng。
méng tóng jù jiàn zài chú sù,
jīng máo luò yì fú cháng jiāng。
huáng líu xú pèi hū zhōng duàn,
yī hūi lì dù qiān yú huáng。
gān chéng dú zuò zhèn huán yǔ,
wēi é tiān qiàn xióng jīn tāng。
bā nián gòng fěi shū shàng guó,
tiān zǐ shè yàn kāi míng táng。
ān wēi huá xià lài gōng děng,
zhāng gōng shén wù zhēn gān jiāng。
bǎo gōng yù bǎ dì sān xí,
yǎ chēng dà bái chéng zhōng huáng。
tài píng wú shì bà zhēng zhàn,
lv̀ wú shēng jǐ tái chén qiāng。
jǐu hān ěr rè zhuàng xīn fā,
tuò hú jí sùi qǐ hú chuáng。
shǐ fēng guàn shī zǒng fú dàn,
gōng xián luò niǎo tú kuā zhāng。
zòng guān hóu shè guǒ shū jué,
yǐn yǔ chuān zhá shúi dī áng。
xū jiē hóu jì jù zhǐ cǐ,
ruò líng hǎi nèi chuán piān zhāng。
cí fēng bǐ zhèn liǎng hūi huò,
jiāng tán wén yuàn jù hūi huáng。
jí jīn hóu nián dàn qiáng shì,
wēi léng yè yè chuán xiá huāng。
tā shí lèi yè shì míng shèng,
èr shí sì kǎo zhūi fén yáng。
qí lín dì yī juān xìng shì,
wàn nián fán ruò líu fēn fāng。

胡应麟

(1551—1602)明金华府兰溪人,字元瑞,号少室山人,更号石羊生。万历间举人,久不第。筑室山中,购书四万余卷,记诵淹博,多所撰著。曾携诗谒王世贞,为世贞激赏。有《少室山房类稿》、《少室山房笔丛》、《诗薮》。

Processed in 0.273728 Second , 221 querys.