“好友岂厌频”这段文字出自哪里?

上一句:墨突寒不黔

“好友岂厌频”出自宋代诗人洪适的诗句: 《用雪诗韵谢三外弟见和》

下一句:鸡黍供炊爓

yòng xuě shī yùn xiè sān wài dì jiàn hé
wǒ xī zùi lǐ yù,
jūn fāng xí shān qián。
yù chí zhǐ chǐ shū,
kuài zú wú fēi lián。
xiāng wàng cān yǔ shāng,
yǐn shǒu tú xiá zhān。
qiè lái píng gěng zōng,
yuǎn yě dé máo yán。
huò yǔ tán lěi jiē,
hé xún gūi shì zhān。
qīng shān zhěng yān huán,
chéng bō kāi jiàn lián。
qiáo sōng yǔ guài bǎi,
rú qíu lǎo lóng rán。
yōu rán yī wàng jiān,
yě sè jiē kě zhān。
fàn zèng fēi āi chén,
mò tū hán bù qián。
hǎo yǒu qǐ yàn pín,
jī shǔ gōng chūi yàn。
wài jiā sān yí zhū,
yǐng tuō jiē náng jiān。
jiāo qíng xiè líu sú,
bù wèn liáng jí yán。
zhù biān yì qīng fēng,
cóng zhě lv̌ wǒ yān。
gāo lùn jí gēn yuán,
shī yǒu shì suǒ jiàn。
dà lvè què zhì hū,
xì tán xī háo xiān。
pí lǐ yǒu yáng qīu,
bāo biǎn zhūi qí jiān。
gǔ chēng xué rú zhí,
qīu chéng guān zhí lián。
wú fěi dǒng fū zǐ,
jiā jū xià wéi chān。
yán jīng sūi bài jī,
níng fáng zhěng guān xián。
chōu yà qiáng chéng zhāng,
jù bǐ bù rèn nián。
wěi bì qiě jiān sè,
cī xiá fèi zhēn biān。
jūn shī càn zhū bèi,
guāng yàn gǔ rén jiān。
jù fù cāng fù jǐu,
bù dào hú ér yán。
chén xí yù tóu jí,
dù cí zhú hán diàn。
qīng jiān biān fú fù,
jiàn bǐ fēng máng xiān。
yǔ jù jì qíu lì,
gé lv̀ hé sēn yán。
wǒ qióng sī yǐ jié,
jūn fāng yǒng quán tiān。
sān xiá zhēng dǎo líu,
wèi kěn bō lán tián。
duǎn cái kùi fēi zhèng,
shàng qī gāo fù zhān。
yín bà jué yè yǒng,
míng chuāng gěng gū chán。

洪适

  洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。

Processed in 0.119981 Second , 221 querys.