"谁叹久西东" 诗句出自宋代诗人洪适《拟古十三首 其八 冉冉孤生竹》
《拟古十三首 其八 冉冉孤生竹》 拼音标注
nǐ gǔ shí sān shǒu qí bā rǎn rǎn gū shēng zhú
rǎn rǎn gū shēng zhú,
chéng yīn yōu gǔ zhōng。
yù lái jūn zǐ shì,
gé lěi shī qiáo sōng。
qiáo sōng qiān bǎi xún,
pān fù yóu kě qióng。
sī jūn jiāng shǔi shēn,
qiān cháng nán wǎng cóng。
tóng xīn ér piān qī,
kùi bǐ mó xiāo hóng。
zhuó zhuó fú róng huā,
líng bō mèi fāng fēng。
fēi bù jūn lì ài,
qīu zhì wú gūi hóng。
xī méng tǎng bù hán,
shúi tàn jǐu xī dōng。
《拟古十三首 其八 冉冉孤生竹》 作者简介
洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。