“柳眉添碧”这段文字出自哪里?

上一句:归后院、花容争媚

“柳眉添碧”出自宋代诗人洪适的诗句: 《满江红(黄堂席上答太守)》

下一句:老子胡床常自叹

mǎn jiāng hóng ( huáng táng xí shàng dá tài shǒu )
yàn qǐn xiāng níng,
guān shì le 、 shī qíng chōng yì。
gūi hòu yuàn 、 huā róng zhēng mèi,
lǐu méi tiān bì。
lǎo zǐ hú chuáng cháng zì tàn,
qīng jū cháng xìu cóng hé mì。
tàn chéng lóu 、 cǐ jì yè rú hé,
gèng chóu yī。
rén yǐ lǎo,
chūn jiāng bì。
lín qū shǔi,
cái xún rì。
kuài zhāo lái yǔ guò,
yú ér zhēng chū。
dàn jǐu yī bēi kōng míng dǐng,
huáng táng qiān qí zhēn ān yì。
wèn zhū E C 4 3 、 hé rì dào qīu yuán,
lián F 4 E B jī。

洪适

  洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。

Processed in 0.105821 Second , 221 querys.