"光阴" 诗句出自宋代诗人洪适《满庭芳(酬赵泉)》
《满庭芳(酬赵泉)》 拼音标注
mǎn tíng fāng ( chóu zhào quán )
chūn rù huā qí,
xuě mí yún wù,
lǐu shāo wèi kěn dī méi。
ní shēn lù huá,
chē mǎ wǎng lái xī。
píng dì qióng jū yíng chǐ,
bīng dòng jiě 、 yán shǔi rú chí。
huáng huá xǐ,
zēng tiān quán huò,
bù zhù shàng fāng yí。
guāng yīn,
jū guò xì,
zī rán rú jǐ,
róng yì chéng sī。
bǎ shī méng cháng jiǎng,
jǐu bìng xīu zhì。
liǎng liǎng chúi luó wǔ chè,
cáng qiāng guǎn 、 rén yǐ qián zhèng zuàn qián líu dì shàng,
bāo zhào biàn kān bēi。
《满庭芳(酬赵泉)》 作者简介
洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。