“洞呀狞蟒化”这段文字出自哪里?

上一句:寻僧共听猿

“洞呀狞蟒化”出自元代诗人大欣的诗句: 《次韵张梦臣侍御游蒋山五十韵》

下一句:海立怒鹏鶱

"洞呀狞蟒化" 诗句出自元代诗人大欣《次韵张梦臣侍御游蒋山五十韵》

胜游还送客秋日净郊原
别酒欢逾洽行厨礼不烦
枫林生晚吹鞠沼媚晨暾
满座金貂贵斯人玉雪温
丝纶承异渥黼黻进嘉言
宥密皇猷重才华大雅浑
披云座挂玉前席锦为墩
接武夔龙地冥怀雁鹜村
外台分重寄南服占名藩
登麦初横榻迎春及赐幡
凭高荒壝没吊古断碑昏
种竹期招凤寻僧共听猿
洞呀狞蟒化海立怒鹏鶱
珠钿沉眢井金铺委坏垣
国初遗老在江表故家蕃
及物多膏泽为邦固本根
化行民自信身退道弥尊
美俗时丕变吾人溺可援
山川还寂寞岁月去翩翻
废馆弦声绝虚龛绘像存
苔斑饥鼠走梅卧野蜂屯
除道看骢马来仪集采鸾
传呼惊鹿铤笑语答江喧
抚迹多遗恨怀人欲断魂
驭风宁有待斲垩妙无痕
师表儒林盛贤劳王事敦
不求金跃冶但爱土为埙
陈宝徒祠雉柏温苦化鼋
青山随地好朱实著霜繁
克味和椒桂同馨佩芷荪
衡庐肩可拍参井手先扪
说剑双龙吼挥毫万马奔
筑台先自隗学圃耻如樊
破衲多年冷穷檐傍午暄
不才甘朽栎何幸枉高轩
芜秽烦芟制泥涂赖力掀
班扬锋远避屈贾气还吞
举世怀燕石惟吾重鲁璠
三光开浑沌万派出昆崙
喜接东山屐叨陪北海尊
辱知荣篚帛怀德报壶飧
多稼欣逢岁嘉蔬更满园
云霄翔鹳鹤溟渤偃鲸鲲
寒士勤嘘拂诸生淑讨论
望尘趋末路立雪候重阍
缘忝三生旧心冥万化元
棠阴思召伯柳色忆王孙
精卫惭填海神鳌力负坤
他时愁远别此意竟难谖
嵩华相从去重窥玉女盆

cì yùn zhāng mèng chén shì yù yóu jiǎng shān wǔ shí yùn
shèng yóu huán sòng kè,
qīu rì jìng jiāo yuán。
bié jǐu huān yú qià,
xíng chú lǐ bù fán。
fēng lín shēng wǎn chūi,
jū zhǎo mèi chén tūn。
mǎn zuò jīn diāo gùi,
sī rén yù xuě wēn。
sī lún chéng yì wò,
fǔ fú jìn jiā yán。
yòu mì huáng yóu zhòng,
cái huá dà yǎ hún。
pī yún zuò guà yù,
qián xí jǐn wèi dūn。
jiē wǔ kúi lóng dì,
míng huái yàn mù cūn。
wài tái fēn zhòng jì,
nán fú zhān míng fán。
dēng mài chū héng tà,
yíng chūn jí sì fān。
píng gāo huāng wéi méi,
diào gǔ duàn bēi hūn。
zhǒng zhú qī zhāo fèng,
xún sēng gòng tīng yuán。
dòng yā níng mǎng huà,
hǎi lì nù péng xuān。
zhū diàn chén yuān jǐng,
jīn pū wěi huài yuán。
guó chū yí lǎo zài,
jiāng biǎo gù jiā fán。
jí wù duō gāo zé,
wèi bāng gù běn gēn。
huà xíng mín zì xìn,
shēn tùi dào mí zūn。
měi sú shí pī biàn,
wú rén nì kě yuán。
shān chuān huán jì mò,
sùi yuè qù piān fān。
fèi guǎn xián shēng jué,
xū kān hùi xiàng cún。
tái bān jī shǔ zǒu,
méi wò yě fēng tún。
chú dào kàn cōng mǎ,
lái yí jí cǎi luán。
chuán hū liáng lù tǐng,
xiào yǔ dá jiāng xuān。
fǔ jī duō yí hèn,
huái rén yù duàn hún。
yù fēng níng yǒu dài,
zhuó è miào wú hén。
shī biǎo rú lín shèng,
xián láo wáng shì dūn。
bù qíu jīn yuè yě,
dàn ài tǔ wèi xūn。
chén bǎo tú cí zhì,
bǎi wēn kǔ huà yuán。
qīng shān súi dì hǎo,
zhū shí zhù shuāng fán。
kè wèi hé jiāo gùi,
tóng xīn pèi zhǐ sūn。
héng lú jiān kě pāi,
cān jǐng shǒu xiān mén。
shuō jiàn shuāng lóng hǒu,
hūi háo wàn mǎ bēn。
zhú tái xiān zì wěi,
xué pǔ chǐ rú fán。
pò nà duō nián lěng,
qióng yán bàng wǔ xuān。
bù cái gān xǐu lì,
hé xìng wǎng gāo xuān。
wú hùi fán shān zhì,
ní tú lài lì xiān。
bān yáng fēng yuǎn bì,
qū jiǎ qì huán tūn。
jǔ shì huái yàn shí,
wéi wú zhòng lǔ fán。
sān guāng kāi hún dùn,
wàn pài chū kūn lún。
xǐ jiē dōng shān jī,
tāo péi běi hǎi zūn。
rǔ zhī róng fěi bó,
huái dé bào hú sūn。
duō jià xīn féng sùi,
jiā shū gèng mǎn yuán。
yún xiāo xiáng guàn hè,
míng bó yǎn jīng kūn。
hán shì qín xū fú,
zhū shēng shú tǎo lùn。
wàng chén qū mò lù,
lì xuě hòu zhòng hūn。
yuán tiǎn sān shēng jìu,
xīn míng wàn huà yuán。
táng yīn sī zhào bó,
lǐu sè yì wáng sūn。
jīng wèi cán tián hǎi,
shén áo lì fù kūn。
tā shí chóu yuǎn bié,
cǐ yì jìng nán xuān。
sōng huá xiāng cóng qù,
zhòng kūi yù nv̌ pén。

大欣

(1284—1344)元僧。江州人,徙南昌,俗姓陈,号笑隐。九岁出家。博通经典,旁及儒家道流百氏之说。居杭州之凤山,迁中天竺,又主建康集庆寺。文宗天历初,被召赴阙,特赐三品文阶,授太中大夫。顺帝时受命校正《禅林清规》。有《蒲室集》。

Processed in 0.095819 Second , 221 querys.