"十二天然朵云蕊" 诗句出自明代诗人程敏政《浙江参议卢君雍葬其父爱竹君于枥山庐于墓左产芝十二茎其婿编脩倪君岳求予诗》
zhè jiāng cān yì lú jūn yōng zàng qí fù ài zhú jūn yú lì shān lú yú mù zuǒ chǎn zhī shí èr jīng qí xù biān xīu ní jūn yuè qíu yú shī
lǎo rén kāi xuān jìu ài zhú,
lìng zǐ lú mù xīn shēng zhī。
sùi hán jié cāo lǐn wèi yǐ,
sān chūn hé qì zhōng yú sī。
tǔ wū shēn shēn lì shān dǐ,
shí èr tiān rán duǒ yún rǔi。
gū jué nán tóng zhòng cǎo fāng,
sè yìng wéi huā zhào jiāng shǔi。
húi wàng xiè tíng huā mǎn yān,
ér sūn yù lì rú zhī yán。
gǔ rén xiào gǎn fēi làng yǔ,
zhì xìng yóu lái tiān suǒ lián。
(1445—1499)明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。