"遣情时藉管城侯" 诗句出自明代诗人程敏政《癸巳日长至与世贤太史陪祀山陵往反得律诗十首 其五 斋所用世贤韵》
gǔi sì rì cháng zhì yǔ shì xián tài shǐ péi sì shān líng wǎng fǎn dé lv̀ shī shí shǒu qí wǔ zhāi suǒ yòng shì xián yùn
zhāi jū mén dùi cǐ shān yōu,
qiě fú kū píng jiǎo liǎng chóu。
bǎi lǐ fēng chén láo fǎ cóng,
sì líng yún qì xiǎng chén yóu。
guān nú shì lù xíng gōu huǒ,
kè zǐ líng hán zuò yǒng chóu。
bù jǐn wǎng lái fēn tà yì,
qiǎn qíng shí jiè guǎn chéng hóu。
(1445—1499)明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。