"往来洞庭林屋间" 诗句出自宋代诗人程俱《同馀杭尉江仲嘉褒道人陈祖德良孙游洞霄宫》
太湖隐吏迂且顽,手扳柱颊看西山。
笔床茶灶向何许,往来洞庭林屋间。
旧闻西门彻悬霤,故整烟艇寻苕川。
却惊天柱矗云表,势与太华争擎天。
幅巾跨马及晓鼓,逸思自觉奔春泉。
其谁从者二妙士,金庭老客南昌仙。
齐驱共语失长道,但见平阪连桑田。
篮舆后继独不语,鼻息栩栩山耸肩。
岗回涧曲若无路,万叠老翠漫秋烟。
三山对起锁诘屈,仅容蹄辙通人寰。
羊肠移险在平地,九疑山色荒联绵。
穿松酌水寻二洞,低隐岩腹高山巅。
山巅石室如列厦,接肘可置千宾筵。
最怜西洞隔凡处,凝乳络壁留空圆。
我将拂袖去不返,戏击雷鼓挥神鞭。
三华宝衣立可致,九赤班符何足传。
只将尻与驾神马,岂顾家火烧凡铅。
又疑灵物之所宅,卵孕变化蟠蜿蜒。
金龙玉简投不满,恐复下与东溟连。
我嗟何地非圣处,火聚正坐青云軿。
目前阊阖昼自启,电顷已超天地先。
正缘一念重山岳,障碍何啻重城坚。
就令信脚到仙宇,凡骨至死包腥膻。
胶胶世网浪自缠,会当去之如蜕蝉。
谁能白衣傍金马,且复锦袍乘钓船。
金庭客,南昌仙,他年与我乘八景,举手少别三千年。
tóng yú háng wèi jiāng zhòng jiā bāo dào rén chén zǔ dé liáng sūn yóu dòng xiāo gōng
tài hú yǐn lì yū qiě wán,
shǒu bān zhù jiá kàn xī shān。
bǐ chuáng chá zào xiàng hé xǔ,
wǎng lái dòng tíng lín wū jiān。
jìu wén xī mén chè xuán lìu,
gù zhěng yān tǐng xún tiáo chuān。
què liáng tiān zhù chù yún biǎo,
shì yǔ tài huá zhēng qíng tiān。
fú jīn kuà mǎ jí xiǎo gǔ,
yì sī zì jué bēn chūn quán。
qí shúi cóng zhě èr miào shì,
jīn tíng lǎo kè nán chāng xiān。
qí qū gòng yǔ shī cháng dào,
dàn jiàn píng bǎn lián sāng tián。
lán yú hòu jì dú bù yǔ,
bí xī xǔ xǔ shān sǒng jiān。
gǎng húi jiàn qū ruò wú lù,
wàn dié lǎo cùi màn qīu yān。
sān shān dùi qǐ suǒ jié qū,
jǐn róng tí chè tōng rén huán。
yáng cháng yí xiǎn zài píng dì,
jǐu yí shān sè huāng lián mián。
chuān sōng zhuó shǔi xún èr dòng,
dī yǐn yán fù gāo shān diān。
shān diān shí shì rú liè shà,
jiē zhǒu kě zhì qiān bīn yán。
zùi lián xī dòng gé fán chù,
níng rǔ luò bì líu kōng yuán。
wǒ jiāng fú xìu qù bù fǎn,
xì jí léi gǔ hūi shén biān。
sān huá bǎo yī lì kě zhì,
jǐu chì bān fú hé zú chuán。
zhǐ jiāng kāo yǔ jià shén mǎ,
qǐ gù jiā huǒ shāo fán qiān。
yòu yí líng wù zhī suǒ zhái,
luǎn yùn biàn huà pán wān yán。
jīn lóng yù jiǎn tóu bù mǎn,
kǒng fù xià yǔ dōng míng lián。
wǒ jiē hé dì fēi shèng chù,
huǒ jù zhèng zuò qīng yún píng。
mù qián chāng gé zhòu zì qǐ,
diàn qǐng yǐ chāo tiān dì xiān。
zhèng yuán yī niàn zhòng shān yuè,
zhàng ài hé chì zhòng chéng jiān。
jìu lìng xìn jiǎo dào xiān yǔ,
fán gǔ zhì sǐ bāo xīng dàn。
xiáo xiáo shì wǎng làng zì chán,
hùi dāng qù zhī rú shùi chán。
shúi néng bái yī bàng jīn mǎ,
qiě fù jǐn páo chéng diào chuán。
jīn tíng kè,
nán chāng xiān,
tā nián yǔ wǒ chéng bā jǐng,
jǔ shǒu shǎo bié sān qiān nián。
程俱(1078—1144)北宋官员、诗人。字致道,号北山,衢州开化(今属浙江)人。以外祖邓润甫恩荫入仕。宣和三年赐上舍出身。历官吴江主簿、太常少卿、秀州知府、中书舍人侍讲、提举江州太平观、徽猷阁待制。诗多五言古诗,风格清劲古淡,有《北山小集》。