"谈士不容口" 诗句出自宋代诗人程俱《焦秀才出旧作送李世弼佐古诗李侯旧见知今亡矣览之怆然为和一首》
jiāo xìu cái chū jìu zuò sòng lǐ shì bì zuǒ gǔ shī lǐ hóu jìu jiàn zhī jīn wáng yǐ lǎn zhī chuàng rán wèi hé yī shǒu
lǐ hóu shǐ dōng nán,
tán shì bù róng kǒu。
qīng cāng bǎo yuán yuán,
dǎo xǐ xiān jǐu jǐu。
xū huái wú gù xīn,
jǐn xià shāng kě fǒu。
chī wén zhēn yuè zhuó,
kǎo yì zì kē dǒu。
lín rén wǔ chéng zǎi,
jiàn shì hé nán shǒu。
dāng cóng gǔ rén qíu,
gǎn yòng shí bèi ǒu。
rú hé èr máo chū,
hāo lǐ jiāo xù jǐu。
bēi gē bù chéng zhāng,
qiān gǔ yī hūi shǒu。
程俱(1078—1144)北宋官员、诗人。字致道,号北山,衢州开化(今属浙江)人。以外祖邓润甫恩荫入仕。宣和三年赐上舍出身。历官吴江主簿、太常少卿、秀州知府、中书舍人侍讲、提举江州太平观、徽猷阁待制。诗多五言古诗,风格清劲古淡,有《北山小集》。