míng fā kūn yáng zì cǐ rù shān sì wàng kōng jì qíng shén wú lài yīn yǐ zì qiǎn
shǔi qióng shān lù zhuǎn,
yǔ duàn sāi yún húi。
rǎn rǎn xíng rén zhì,
huāng huāng luò rì cūi。
bǎi nián xiāo zháo jī,
wàn shì fù xián bēi。
bù shì kūn míng dǐ,
hé rén jiàn jié hūi 。
(?—1402)明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。