“高坐松根自鸣铎”这段文字出自哪里?

上一句:舍东丈人号芸阁

“高坐松根自鸣铎”出自明代诗人陈献章的诗句: 《题梁先生芸阁》

下一句:抠趋童子慎唯诺

tí liáng xiān shēng yún gé
shèng rén yǔ tiān běn wú zuò,
lìu jīng zhī yán tiān zhù jiǎo。
bǎi shì qū qū zhùi yóu ruò,
hàn níu chōng dòng gù kě xuē。
shì rén wén jiàn duō shàng bó,
hèn bù dūi shū děng shān yuè。
shè dōng zhàng rén hào yún gé,
gāo zuò sōng gēn zì míng duó。
kōu qū tóng zǐ shèn wéi nuò,
kǒu shòu xīn chuán wèi xiǎo xué。
xiào jīng lùn yǔ shí cān cuò,
zǐ shǐ píng shēng jǐn nián què,
jì yǐ sī míng liáo zì nvè。
jiǎng xià zhū láng pǒ chún pò,
shúi gǎn zuò cháo wǔ xiān jué。
dú shū bù wèi zhāng jù fú,
qiān juàn wàn juàn jiē zāo pò。
yě niǎo zhòu tí shān huā luò,
shè xī xiān shēng shùi fāng zhù。

陈献章

(1428—1500)明广东新会人,字公甫,号石斋,晚号石翁,居白沙里,学者称白沙先生。正统十二年,两赴礼部不第。从吴与弼讲理学,居半年而归。筑阳春台,读书静坐,数年不出户。入京至国子监,祭酒邢让惊为真儒复出。成化十九年授翰林检讨,乞终养归。其学以静为主,教学者端坐澄心,于静中养出端倪。兰溪姜麟称之为“活孟子”。又工书画,山居偶乏笔,束茅代之,遂自成一家,时呼为茅笔字。画多墨梅。有《白沙诗教解》、《白沙集》。

Processed in 0.395099 Second , 221 querys.