"可是东君有意" 诗句出自明代诗人陈霆《满庭芳 书赏花卷》
《满庭芳 书赏花卷》 拼音标注
mǎn tíng fāng shū shǎng huā juàn
yàn zǐ lián wéi,
qīu qiān yuàn yǔ,
bèi huā mài dào chūn guāng。
xiǎo píng yín zhú,
rù yè zhào hóng fāng。
kě shì dōng jūn yǒu yì,
fán huá dì 、 rèn yǔ shī kuáng。
sān bēi hòu,
wǎn xiāng chū bà,
yán yǔ zhèng lín làng。
fú shēng néng jī xǔ,
zuò jiān qū zhǐ,
sān shí fēng shuāng。
tàn cǎi yún yì sàn,
chūn mèng xū máng。
wéi yǒu shī qíng jǐu xīng,
gè zhōng shì 、 yóu nǎo chóu cháng。
huā yìng hèn,
mǎn kuàng chūn lèi,
wèn tòu zǐ xiāng náng。
《满庭芳 书赏花卷》 作者简介
陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。