“金玉埋皋壤”这段文字出自哪里?

上一句:倏忽一空名

“金玉埋皋壤”出自唐代诗人陈陶的诗句: 《哭王赞府》

下一句:芝兰哭弟兄

kū wáng zàn fǔ
bái shǔi líu jīn gǔ,
qīng shān sòng sǐ shēng。
qū chí sān chǔ yuàn,
shū hū yī kōng míng。
jīn yù mái gāo rǎng,
zhī lán kū dì xiōng。
lóng tóu gū hòu jìn,
péng chì shī qián chéng。
chóu biàn fēng yún sè,
bēi lián gǔ jiǎo shēng。
luò xīng cí shèng dài,
hán mèng bì jiā chéng。
lóng xī lái jiāng yì,
cóng róng fù guó yīng。
dé yú qī jí měi,
gōng yà yǐn bīng qīng。
dà shà wáng gū zhí,
qún rú yì lǎo chéng。
bái jū bēi lǐ xiàng,
liáng mù tòng zān yīng。
lǒng sùi tiān xīn cǎo,
zhū huán mǎn jìu yíng . cāng cāng nán kě wèn,
yuán shàng wǎn yān héng。

陈陶

陈陶(约公元812—约885年):字嵩伯,号三教布衣。《全唐诗》卷七百四十五“陈陶”传作“岭南(一云鄱阳,一云剑浦)人”。然而从其《闽川梦归》等诗题,以及称建水(在今福建南平市东南,即闽江上游)一带山水为“家山”(《投赠福建路罗中丞》)来看,当是剑浦(今福建南平)人,而岭南(今广东广西一带)或鄱阳(今江西波阳)只是他的祖籍。早年游学长安,善天文历象,尤工诗。举进士不第,遂恣游名山。唐宣宗大中(847—860年)时,隐居洪州西山(在今江西新建县西),后不知所终。有诗十卷,已散佚,后人辑有《陈嵩伯诗集》一卷。

Processed in 0.095906 Second , 221 querys.