yòng wú yàn hūi yùn sòng yáng zhōu zhāng jiào shòu huán biàn liáng èr shǒu qí èr
cōng cōng gūi qù yuán hé shì,
yào kàn yáng zhōu sháo yào huā。
dìng yǒu jīn pán chéng jiàng lù,
sòng tā liáng yuàn gù rén jiā。
(1288—1343)元兴化莆田人,字众仲。幼孤,笃志于学,不以生业为务。以荐为闽海儒学官。游京师,虞集见其文,称其博学多闻。荐除国子助教。出为江浙儒学副提举。顺帝至正初,累官国子监丞卒。有《安雅堂集》。