"颓唐尔许" 诗句出自清代诗人陈宝琛《水龙吟 得碧栖临没手札感痛代哭》
《水龙吟 得碧栖临没手札感痛代哭》 拼音标注
shǔi lóng yín dé bì qī lín méi shǒu zhá gǎn tòng dài kū
shí nián wàng duàn lái hóng,
fā hán nǎi chū mí líu qǐng。
cāng liáng yǎn yì,
sǐ shēng zhī jì,
yī hé shén dìng。
wǒ yù zhāo hún,
hǎi tiān bīng huǒ,
wū yáng yān xùn。
niàn bǎi húi qiān jié,
nà shí qíng wèi,
yíng kuàng lèi,
rú quán bèng。
shí zhǒu qīng kuáng wú mìng。
rèn huāng bō 、 rì qīn wā mǐn。
túi táng ěr xǔ,
bù yìng zhēn gè,
jiāng láng cái jǐn。
cóng gǎo shúi shōu,
shěn yīn kān zì,
wú yóu néng rèn。
què zì lián lǎo mào,
jūn huán shè wǒ,
jìu hé rén zhèng。
《水龙吟 得碧栖临没手札感痛代哭》 作者简介
陈宝琛(1848—1935年),字伯潜,号弢庵、陶庵、听水老人。汉族,福建闽县(今福州市)螺洲人。刑部尚书陈若霖曾孙,晚清大臣,学者,官至正红旗汉军副都统、内阁弼德院顾问大臣,为毓庆宫宣统皇帝授读。中法战争后因参与褒举唐炯、徐延投统办军务失当事,遭部议连降九级,从此投闲家居达二十五年之久。赋闲期间,热心家乡教育事业。宣统元年(1909年),复调京充礼学馆总裁,辛亥革命后仍为溥仪之师,1935年卒于京寓,得逊清“文忠”谥号及“太师”觐赠 。