"心胆空堂堂" 诗句出自宋代诗人晁说之《王性之自扬州迂路相访于海陵荷其意厚非平日》
九死性命存,乃到海陵仓。
每陵何所有,麋鹿画成行。
多仓多麋鹿,今也恨难忘。
爰从本朝来,人物上国光。
容我迹其间,性之因翱翔。
性之笃忠信,又复能文章。
一世所趣附,在眼独不忙。
困于州县史,斂翼弗许张。
蹉跎谁识之,心胆空堂堂。
我不自揆者,荐之三府傍。
相公意似顺。
众口极雌黄。
我斥不得容,为子增慨慷。
子行群贼中,妻孥道路长。
挂帆扬州湾,闻我病在床。
不寻枉阶来,或谓子不刚。
活我以简策,饮我非稻梁。
告别闽岭去,波浪春风狂。
既欲杀风母,又欲射天狼。
四海俱已震,何处一身藏。
挥泪与之子,关雎哀不伤。
禄山倾社稷,朱沘侮君王。
于今无此孽,但可正皇纲。
文章出号令,忠信补农桑。
之子抱此器,用之斯民康。
吴酸宜勉强,无烦忆粟浆。
wáng xìng zhī zì yáng zhōu yū lù xiāng fǎng yú hǎi líng hé qí yì hòu fēi píng rì
jǐu sǐ xìng mìng cún,
nǎi dào hǎi líng cāng。
měi líng hé suǒ yǒu,
mí lù huà chéng xíng。
duō cāng duō mí lù,
jīn yě hèn nán wàng。
yuán cóng běn zhāo lái,
rén wù shàng guó guāng。
róng wǒ jī qí jiān,
xìng zhī yīn áo xiáng。
xìng zhī dǔ zhōng xìn,
yòu fù néng wén zhāng。
yī shì suǒ qù fù,
zài yǎn dú bù máng。
kùn yú zhōu xiàn shǐ,
liǎn yì fú xǔ zhāng。
cuō tuó shúi shì zhī,
xīn dǎn kōng táng táng。
wǒ bù zì kúi zhě,
jiàn zhī sān fǔ bàng。
xiāng gōng yì sì shùn。
zhòng kǒu jí cí huáng。
wǒ chì bù dé róng,
wèi zǐ zēng kǎi kāng。
zǐ xíng qún zéi zhōng,
qī nú dào lù cháng。
guà fān yáng zhōu wān,
wén wǒ bìng zài chuáng。
bù xún wǎng jiē lái,
huò wèi zǐ bù gāng。
huó wǒ yǐ jiǎn cè,
yǐn wǒ fēi dào liáng。
gào bié mǐn líng qù,
bō làng chūn fēng kuáng。
jì yù shā fēng mǔ,
yòu yù shè tiān láng。
sì hǎi jù yǐ zhèn,
hé chù yī shēn cáng。
hūi lèi yǔ zhī zǐ,
guān jū āi bù shāng。
lù shān qīng shè jì,
zhū bǐ wǔ jūn wáng。
yú jīn wú cǐ niè,
dàn kě zhèng huáng gāng。
wén zhāng chū hào lìng,
zhōng xìn bǔ nóng sāng。
zhī zǐ bào cǐ qì,
yòng zhī sī mín kāng。
wú suān yí miǎn qiáng,
wú fán yì sù jiāng 。
晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。