méi huā zá yǒng èr shí shǒu fǎng yú yáng qín huái zá shī tǐ wèi zhāng fú yún qí wǔ
lù fàn fēng líu bìng jié hūi,
yī zhī liáo zèng jiàn qīng cái。
jí jīn chūn mǎn cháng ān dào,
wú fù jiāng nán yì shǐ lái。
曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。