"红颜不生一惜" 诗句出自元代诗人白朴《水调歌头 予儿时在遗山家,阿姊尝教诵先叔》
shǔi diào gē tóu yú ér shí zài yí shān jiā,ā zǐ cháng jiào sòng xiān shū
hán fēi sǐ gū fèn,
yú sǒu zuò qióng chóu。
huái shā qiān gǔ yí hèn,
jiāo dǎo liǎng shī qíu。
kān xiào bìng wā kù shī,
bù dào rén shēng néng jī,
gān fèi zì xiāng chóu。
zhèng yǒu yī zhāo lè,
bù dǐ bǎi nián yōu。
tàn yōu yōu,
jiāng shàng shǔi,
zì dōng líu。
hóng yán bù shēng yī xī,
bái bìn hū yíng tóu。
wǒ yù fú yī yuǎn xíng,
zhí shàng sōng shān jué dǐng,
bǎ jǐu quàn fú qīu。
jiè cǐ liǎng huáng hú,
hào dàng kàn qí zhōu 。
白朴(1226—约1306) 原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲附近),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的文学家、曲作家、杂剧家,与关汉卿、马致远、郑光祖合称为元曲四大家。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董月英花月东墙记》等。