“派别失大江”这段文字出自哪里?

上一句:半途喜开凿

“派别失大江”出自唐代诗人韩愈的诗句: 《病中赠张十八》

下一句:吾欲盈其气

bìng zhōng zèng zhāng shí bā
zhōng xū dé bào xià,
bì lěng wò běi chuāng。
bù tà xiǎo gǔ zhāo,
ān mián tīng féng féng。
jí yě tà lv́ lǐ,
bào néng wèi shī bāng。
wén zhāng zì yú xì,
jīn shí rì jí zhuàng。
lóng wén bǎi hú dǐng,
bǐ lì kě dú káng。
tán shé jǐu bù diào,
fēi jūn liàng shúi shuāng。
fú jī dǎo zhī yán,
qū jié chū chuāng chuāng。
bàn tú xǐ kāi záo,
pài bié shī dà jiāng。
wú yù yíng qí qì,
bù lìng jiàn hūi chuáng。
níu yáng mǎn tián yě,
jiě pèi shù kōng gāng。
qīng zūn yǔ zhēn zhuó,
sì bì dūi yīng gāng。
xuán wéi gé xuě fēng,
zhào lú dīng míng gāng . yè lán zòng bǎi gé,
duō kǒu shū méi páng。
shì móu gāo yáng wēng,
zuò yuē qí héng jiàng。
lián rì xié suǒ yǒu,
xíng qū dùn páng gāng。
jiāng gūi nǎi xú wèi,
zǐ yán dé wú máng . húi jūn yǔ jiǎo zhú,
zhuó shù shōu qióng páng。
cí shēng tǔ kuǎn yào,
jǐu hú zhùi yáng qiāng。
jūn nǎi kūn lún qú,
jí nǎi líng tóu lóng。
pì rú yǐ zhì wēi,
jù kě líng kōng u u . xìng yuàn zhōng sì zhī,
zhǎn bá niè yǔ zhuāng。
cóng cǐ shì gūi tà,
dōng líu shǔi cóng cóng。

韩愈

韩愈(768~824)字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省焦作孟州市)人,汉族。祖籍河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。谥号“文”,又称韩文公。他与柳宗元同为唐代古文运动的倡导者,主张学习先秦两汉的散文语言,破骈为散,扩大文言文的表达功能。宋代苏轼称他“文起八代之衰”,明人推他为唐宋八大家之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名,作品都收在《昌黎先生集》里。韩愈在思想上是中国“道统”观念的确立者,是尊儒反佛的里程碑式人物。

Processed in 0.089638 Second , 221 querys.