"相携过溪桥" 诗句出自明代诗人安希范《七月既望过圻村访蔡金风适冲寰翁至同登龙山寻幽谷钓台诸胜晚留小酌泛月而归 其二》
qī yuè jì wàng guò qí cūn fǎng cài jīn fēng shì chōng huán wēng zhì tóng dēng lóng shān xún yōu gǔ diào tái zhū shèng wǎn líu xiǎo zhuó fàn yuè ér gūi qí èr
xiāng xié guò xī qiáo,
wǎn zhuǎn rù cūn jìng。
mén xiàng jì xiāo xián,
tíng hù lán guāng níng。
xiǎo zhāi yōu qiě qīng,
méi zhú cùi jiāo yìng。
xián chōu jià shàng biān,
yí yì hù xiāng zhèng。
qīu píng liáo jiǎo yì,
táng tū tāo lv̌ shèng。
huān qíng jì sì qià,
lěng yǔ jiē kě tīng。
xián dàn pǒ shì yì,
péng chóu jìng hū yìng。
bīn zhǔ sūi túi rán,
piǎo miǎo fā yú xīng。
qǔ dào cóng zhú biān,
fú qióng zhì wēi dèng。
安希范(1564-1621)字小范,号我素。江苏无锡人,明万历年间进士,授礼部主事,因乞便养母,改南京吏部。万历二十一年因上《纠辅臣明正邪》一疏惹怒神宗遭贬,归乡后主讲于东林学院。著有《天全堂集》。安希范同顾宪成、顾允成、高攀龙、刘元珍、钱一本、薛敷教、叶茂才合称为“东林八君子”。