zhòng chūn wàng hòu tóng gāo cún zhī fàn wǔ lǐ hú yóu qī táng zhū shān fēn yùn gè fù wǔ yán jìn tǐ qí sān
dēng zhì qióng yōu shèng,
fēng xī rì jiàn xūn。
qiè lái gū líng shàng,
piē jiàn liǎng hú fēn。
wò jí sī chéng yuè,
fú qióng gèng niè yún。
méi huā piān zhì kè,
wǎn zhuó liàn qīng fēn。
安希范(1564-1621)字小范,号我素。江苏无锡人,明万历年间进士,授礼部主事,因乞便养母,改南京吏部。万历二十一年因上《纠辅臣明正邪》一疏惹怒神宗遭贬,归乡后主讲于东林学院。著有《天全堂集》。安希范同顾宪成、顾允成、高攀龙、刘元珍、钱一本、薛敷教、叶茂才合称为“东林八君子”。