"投荒此别应非远" 诗句出自明代诗人安希范《郑太初仪部远谪永宁出都门诸公赠言见示次吴采于侍御韵奉赠 其四》
zhèng tài chū yí bù yuǎn zhé yǒng níng chū dū mén zhū gōng zèng yán jiàn shì cì wú cǎi yú shì yù yùn fèng zèng qí sì
kàng shū míng gāo mǎn hàn jīng,
cùn zhōng rì yuè kě zhēng míng。
yuán yuán ěr zì yíng sān zhú,
jiǎo jiǎo wú gān chì yī míng。
chén jié gǎn yún cí wàn sǐ,
zhǔ ēn yóu dé dài yú shēng。
tóu huāng cǐ bié yìng fēi yuǎn,
hé shì yīn qín chàng wèi chéng。
安希范(1564-1621)字小范,号我素。江苏无锡人,明万历年间进士,授礼部主事,因乞便养母,改南京吏部。万历二十一年因上《纠辅臣明正邪》一疏惹怒神宗遭贬,归乡后主讲于东林学院。著有《天全堂集》。安希范同顾宪成、顾允成、高攀龙、刘元珍、钱一本、薛敷教、叶茂才合称为“东林八君子”。