"黄阁儒臣" 诗句出自元代诗人宋褧《春从天上来 至元六年庚辰元日立春将为山南佥宪按部至应城县作此词奉寄许可用大参陈景议宪副》
chūn cóng tiān shàng lái zhì yuán lìu nián gēng chén yuán rì lì chūn jiāng wèi shān nán qiān xiàn àn bù zhì yìng chéng xiàn zuò cǐ cí fèng jì xǔ kě yòng dà cān chén jǐng yì xiàn fù
xù rì tūn tūn。
làn chūn bǐng dūi pán,
shòu jǐu yíng zūn。
yù bó jiāo cuò,
jīn pèi piān fān。
xiǎng xiàng hǔ zūn tiān mén。
ǎi péng lái yún qì,
bù shú jǐng 、 jiàn biàn gān kūn。
àn xiāo hún,
yǎo yáng yáng sháo huò,
jǐu jǐu gāo jiān。
shēng píng wàn fāng yuán hùi,
niàn qù guó gū huái,
shèng shì shúi lùn。
huáng gé rú chén,
wū tái jìu kè,
céng shì zhí fǎ diào yuán。
wàng pú sāo xiǎo yì,
cái zhǐ chǐ 、 jì mò shān cūn。
fǔ chán juān。
liào méi biān qīng dǎo,
húi bài tiān ēn。
宋褧(1294-1346), 字显夫,大都宛平(今属北京市)人。泰定元年(1324)进士,授秘书监校书即,改翰林编修。后至元三年(1337)累官监察御史,出佥山南宪,改西台都事,入为翰林待制,迁国子司业,擢翰林直学士,兼经筵讲官。卒赠范阳郡侯,谥文清。著有《燕石集》。延佑中,挟其所作诗歌,从其兄本(字诚夫)入京师,受到元明善、张养浩、蔡文渊、王士熙方等学者的慰荐。至治元年(1321),兄诚夫登进士第一,后三年(1324)显夫亦擢第,出于曹元用、虞集、孛术鲁翀之门,时士论荣之。