"朝家大宋" 诗句出自元代诗人宋褧《满庭芳 寒食伤先兄正献公》
《满庭芳 寒食伤先兄正献公》 拼音标注
mǎn tíng fāng hán shí shāng xiān xiōng zhèng xiàn gōng
hún àn yún shān,
lèi líng fēng yě,
zhuǎn tóu sān dù qīng míng。
gǎn jīn huái jìu,
hé shì bù shāng qíng。
wén shǐ gòng 、 liáng yuán shū jī,
xiāo lú dùi 、 pén pǔ dēng qíng。
jīng xíng chù,
dòng tíng péng lǐ,
tóng zài fù yáo jīng。
cái míng rén jǐn xiàn,
zhāo jiā dà sòng,
lù shì nán xiōng。
dàn nú tái,
xiǎo jì shǎo hòu péng chéng。
dān gùi shù 、 hé lùn gāo xià,
zǐ jīng huā 、 zǎo biàn kū róng。
wēi zhōng kǔ,
luàn fēng rú shù,
yōu hèn jī shí píng。
《满庭芳 寒食伤先兄正献公》 作者简介
宋褧(1294-1346), 字显夫,大都宛平(今属北京市)人。泰定元年(1324)进士,授秘书监校书即,改翰林编修。后至元三年(1337)累官监察御史,出佥山南宪,改西台都事,入为翰林待制,迁国子司业,擢翰林直学士,兼经筵讲官。卒赠范阳郡侯,谥文清。著有《燕石集》。延佑中,挟其所作诗歌,从其兄本(字诚夫)入京师,受到元明善、张养浩、蔡文渊、王士熙方等学者的慰荐。至治元年(1321),兄诚夫登进士第一,后三年(1324)显夫亦擢第,出于曹元用、虞集、孛术鲁翀之门,时士论荣之。