"平铺老藓柔可坐" 诗句出自宋代诗人韩维《孔先生以仙长老山水略录见约同游作诗答之》
群峰罗立青搀搀,中有佛庙名香严。
飞泉汹涌出峰后,四时激射苍岩。
跳珠喷雪几百丈,下注坎险钟为三。
援萝俯瞰石底净,明镜光溢青瑶函。
淙流上走渠为窦,左右吞啮何其馋。
缘源散讨不知极,但见洞穴争嵚嵌。
攀藤直上出云背,岩户秘邃疑神缄。
仰窥阴洞看悬乳,白龙垂须正{上髟下监}鬖。
或凝如盖覆宛宛,或散如指长掺掺。
有台高下且十数,如以势位相临监。
平铺老藓柔可坐,谁藉绿罽遗不拈。
北山之石何琐碎,形制一一如镌鑱。
叩之清越诸谷应,不意此地闻韶咸。
已霜桂树垂冻壁,未腊梅蕊辉晴岚。
浮屠曰仙好事者,奄有胜迹穷搜探。
书之远寄龙山下,云此仅止存都凡。
先生以本来示我,谓我所好同甘鹹。
相期历览在他岁,事高意笃非予堪。
人生萧散不易得,常苦世累为羁衔。
吾徒幸当治平日,况又无事于牵贪。
便须巾车不可后,愿以几杖从君南。
kǒng xiān shēng yǐ xiān cháng lǎo shān shǔi lvè lù jiàn yuē tóng yóu zuò shī dá zhī
qún fēng luō lì qīng chān chān,
zhōng yǒu fó miào míng xiāng yán。
fēi quán xiōng yǒng chū fēng hòu,
sì shí jī shè cāng yán。
tiào zhū pēn xuě jī bǎi zhàng,
xià zhù kǎn xiǎn zhōng wèi sān。
yuán luó fǔ kàn shí dǐ jìng,
míng jìng guāng yì qīng yáo hán。
cóng líu shàng zǒu qú wèi dòu,
zuǒ yòu tūn niè hé qí chán。
yuán yuán sàn tǎo bù zhī jí,
dàn jiàn dòng xué zhēng qīn qiàn。
pān téng zhí shàng chū yún bèi,
yán hù mì sùi yí shén jiān。
yǎng kūi yīn dòng kàn xuán rǔ,
bái lóng chúi xū zhèng { shàng biāo xià jiān } sān。
huò níng rú gài fù wǎn wǎn,
huò sàn rú zhǐ cháng xiān xiān。
yǒu tái gāo xià qiě shí shù,
rú yǐ shì wèi xiāng lín jiān。
píng pū lǎo xiǎn róu kě zuò,
shúi jiè lv̀ jì yí bù nián。
běi shān zhī shí hé suǒ sùi,
xíng zhì yī yī rú juān chán。
kòu zhī qīng yuè zhū gǔ yìng,
bù yì cǐ dì wén sháo xián。
yǐ shuāng gùi shù chúi dòng bì,
wèi là méi rǔi hūi qíng lán。
fú tú yuē xiān hǎo shì zhě,
yǎn yǒu shèng jī qióng sōu tàn。
shū zhī yuǎn jì lóng shān xià,
yún cǐ jǐn zhǐ cún dū fán。
xiān shēng yǐ běn lái shì wǒ,
wèi wǒ suǒ hǎo tóng gān xián。
xiāng qī lì lǎn zài tā sùi,
shì gāo yì dǔ fēi yú kān。
rén shēng xiāo sàn bù yì dé,
cháng kǔ shì lèi wèi jī xián。
wú tú xìng dāng zhì píng rì,
kuàng yòu wú shì yú qiān tān。
biàn xū jīn chē bù kě hòu,
yuàn yǐ jī zhàng cóng jūn nán 。
韩维(1017年~1098年),字持国,开封雍丘(今河南杞县)人。韩亿子,与韩绛、韩缜等为兄弟。以父荫为官,父死后闭门不仕。仁宗时由欧阳修荐知太常礼院,不久出通判泾州。为淮阳郡王府记室参军。英宗即位,召为同修起居注,进知制诰、知通进银台司。神宗熙宁二年(1069年)迁翰林学士、知开封府。因与王安石议论不合,出知襄州,改许州,历河阳,复知许州。哲宗即位,召为门下侍郎,一年馀出知邓州,改汝州,以太子少傅致仕。绍圣二年(1095年)定为元祐党人,再次贬谪。元符元年卒,年八十二。有集三十卷,因曾封南阳郡公,定名为《南阳集》(《直斋书录解题》卷一七)。《宋史》卷三一五有传。