"南风方不竞" 诗句出自清代诗人龚鼎孳《和季沧苇侍御兼吊天中给谏榇归自辽左》
江流何滔滔,岳峙何㠥㠥。
奔潮无砥柱,百川徒漫瀰。
古来忠孝节,岂随天壤圮。
南风方不竞,断岸孤舟舣。
伯仲挺英姿,骅骝九霄驶。
贤兄早禁闼,同朝吾甚喜。
诗画许矜赏,烟霞生爪指。
献替羞雷同,高曳东华履。
忽复排阊阖,忧危心遽尔。
皋益戒无虞,其君宁有此。
我皇实优容,小臣言过矣。
衔恩涉关塞,抱书牧羊豕。
当其廷诤时,我忝交戟里。
畏死不敢救,芒刺攒心髓。
颇闻秉钧怒,忧天奚藉杞。
去年凶问至,伤心违岵屺。
一歌折槛行,老泪穿蒿里。
令弟都亭骢,上书屡称旨。
矫矫当门兰,疾风劲不倚。
或时召狂奴,对酒荆高市。
薄俗善窥人,将无累吾子,庙堂有钜公,时事难抵齿。
求言诏忽下,义愤填膺起。
对仗舌仍噤,辱胜望尘跪。
甫传弹事人,雷霆森谏纸。
杂治烦王公,抗论穷端委。
大体存堂帘,连逮及拂士。
木索上枫宸,正以旌如矢。
何人是魏其,主圣吾所恃。
天颜果一回,无罪此人理。
感深犹颂系,温言飞玉几。
开生汝忠爱,招魂渡辽水。
当年薄谴意,徘徊辇原止。
盖棺复弹冠,道亨命非否。
四海欢且泣,宁独同枌梓。
鼗铎悬天衢,封事浩难纪。
逢干在一门,后先耀国史。
君仁则臣直,此真台谏耳。
丈夫有遭遇,讵必属阿唯。
三复纪梦吟,若兄今不死。
《和季沧苇侍御兼吊天中给谏榇归自辽左》 拼音标注
hé jì cāng wěi shì yù jiān diào tiān zhōng gěi jiàn chèn gūi zì liáo zuǒ
jiāng líu hé tāo tāo,
yuè zhì hé lv̀ lv̀。
bēn cháo wú dǐ zhù,
bǎi chuān tú màn mí。
gǔ lái zhōng xiào jié,
qǐ súi tiān rǎng pǐ。
nán fēng fāng bù jìng,
duàn àn gū zhōu yǐ。
bó zhòng tǐng yīng zī,
huá líu jǐu xiāo shǐ。
xián xiōng zǎo jìn tà,
tóng zhāo wú shén xǐ。
shī huà xǔ jīn shǎng,
yān xiá shēng zhuǎ zhǐ。
xiàn tì xīu léi tóng,
gāo yè dōng huá lv̌。
hū fù pái chāng gé,
yōu wēi xīn jù ěr。
gāo yì jiè wú yú,
qí jūn níng yǒu cǐ。
wǒ huáng shí yōu róng,
xiǎo chén yán guò yǐ。
xián ēn shè guān sāi,
bào shū mù yáng shǐ。
dāng qí tíng zhēng shí,
wǒ tiǎn jiāo jǐ lǐ。
wèi sǐ bù gǎn jìu,
máng cì zǎn xīn sǔi。
pǒ wén bǐng jūn nù,
yōu tiān xī jiè qǐ。
qù nián xiōng wèn zhì,
shāng xīn wéi hù qǐ。
yī gē zhé jiàn xíng,
lǎo lèi chuān hāo lǐ。
lìng dì dū tíng cōng,
shàng shū lv̌ chēng zhǐ。
jiǎo jiǎo dāng mén lán,
jí fēng jìng bù yǐ。
huò shí zhào kuáng nú,
dùi jǐu jīng gāo shì。
bó sú shàn kūi rén,
jiāng wú lèi wú zǐ,
miào táng yǒu jù gōng,
shí shì nán dǐ chǐ。
qíu yán zhào hū xià,
yì fèn tián yīng qǐ。
dùi zhàng shé réng jìn,
rǔ shèng wàng chén gùi。
fǔ chuán dàn shì rén,
léi tíng sēn jiàn zhǐ。
zá zhì fán wáng gōng,
kàng lùn qióng duān wěi。
dà tǐ cún táng lián,
lián dài jí fú shì。
mù suǒ shàng fēng chén,
zhèng yǐ jīng rú shǐ。
hé rén shì wèi qí,
zhǔ shèng wú suǒ shì。
tiān yán guǒ yī húi,
wú zùi cǐ rén lǐ。
gǎn shēn yóu sòng xì,
wēn yán fēi yù jī。
kāi shēng rǔ zhōng ài,
zhāo hún dù liáo shǔi。
dāng nián bó qiǎn yì,
pái huái niǎn yuán zhǐ。
gài guān fù dàn guān,
dào hēng mìng fēi fǒu。
sì hǎi huān qiě qì,
níng dú tóng fén zǐ。
táo duó xuán tiān qú,
fēng shì hào nán jì。
féng gān zài yī mén,
hòu xiān yào guó shǐ。
jūn rén zé chén zhí,
cǐ zhēn tái jiàn ěr。
zhàng fū yǒu zāo yù,
jù bì shǔ ā wéi。
sān fù jì mèng yín,
ruò xiōng jīn bù sǐ。
《和季沧苇侍御兼吊天中给谏榇归自辽左》 作者简介
龚鼎孳生于1615年,殆于1673年。字孝升,因出生时庭院中紫芝正开,故号芝麓,谥端毅。安徽合肥人。与吴伟业、钱谦益并称为“江左三大家”。崇祯七年(1634年)进士,龚鼎孳在兵科任职,前后弹劾周延儒、陈演、王应熊、陈新甲、吕大器等权臣。明代谏官多好发议论,擅于弹劾别人。龚鼎孳在明亡后,可以用“闯来则降闯,满来则降满”形容。气节沦丧,至于极点。风流放荡,不拘男女。在父亲去世奔丧之时尤放浪形骸,夜夜狂欢。死后百年,被满清划为贰臣之列。著有《定山堂文集》、《定山堂诗集》和《诗余》,后人另辑有《龚端毅公奏疏》、《龚端毅公手札》、《龚端毅公集》等。