“清歌玉瑟杂羌拍”这段文字出自哪里?

上一句:春风火树翻球场

“清歌玉瑟杂羌拍”出自清代诗人龚鼎孳的诗句: 《岭南喜晤曹秋岳作歌》

下一句:军城鼓罢仍笙簧

"清歌玉瑟杂羌拍" 诗句出自清代诗人龚鼎孳《岭南喜晤曹秋岳作歌》

琳宫飞阁冬残月斜阳罢酒骊驹发
梅花腊尽海云边恰停万驹江门船
经岁风波怨离索胶漆看颜豁飘泊
人言命驾似嵇吕天遣扁舟同李郭
杂坐篷窗夜始半疏镫细语心零乱
番舶鸡人筹屡更银河敛色长天旦
是日星前锦席张春风火树翻球场
清歌玉瑟杂羌拍军城鼓罢仍笙簧
官斋玉浮图书府笑披台牒多如雨
昼永名香伴鸲鹆帘开琼雪调鹦鹉
广南珠璧愁凋枯西园刻印金模糊
酒垆□□□狼藉高楼大市欢鍪弧
一饭生民泪如霰至尊旰食明光殿
薄海弄兵皆赤子荒疆几日犹酣战
季主行藏卜贾生一归身已私柴荆
轻帆落日五湖客醉眠何处长安城
长安城夹风云高朱门轩盖如牛毛
南箕北斗漫指日九天铩翮纷鸾刀
同时丹笔含元仗重瞳造膝亲嗟赏
修蛾申詈起须臾玉阶芳草生尘网
孟博登车空贾祸黄门录牒悬钩党
天关詄荡敞白日主圣心能容倔强
江海一麾交戟下颐指难承甘蹈藉
诸生幡正举阳城狂奴态尚轻侯霸
逡巡浃月君留邸摇落穷冬吾报罢
一斥犹存去国名群贤未谓工弹射
亡何骢马蹶霜蹄我曹失路偏连鸡
野沙急滚阴风入高城呵殿惊云泥
茅檐炙冰晨不暖冻禽未叫肩相齐
九重霆怒岂及夕至今心骨寒诃诋
春水扬舲别津树觚棱回首飘烟雾
市虎谗才雪拾糜同文簿又沾厨顾
青眼全经枫陛晓黄扉已返榆关戍
江天徙倚鹤归来携手云山非晓暮
即今海角挽君衣铜柱功名志未违
壮夫抽身计亦得不尔强食还翻飞

líng nán xǐ wù cáo qīu yuè zuò gē
lín gōng fēi gé dōng cán yuè,
xié yáng bà jǐu lí jū fā。
méi huā là jǐn hǎi yún biān,
qià tíng wàn jū jiāng mén chuán。
jīng sùi fēng bō yuàn lí suǒ,
xiáo qī kàn yán huō piāo bó。
rén yán mìng jià sì jī lv̌,
tiān qiǎn biǎn zhōu tóng lǐ guō。
zá zuò péng chuāng yè shǐ bàn,
shū dēng xì yǔ xīn líng luàn。
fān bó jī rén chóu lv̌ gèng,
yín hé liàn sè cháng tiān dàn。
shì rì xīng qián jǐn xí zhāng,
chūn fēng huǒ shù fān qíu cháng。
qīng gē yù sè zá qiāng pāi,
jūn chéng gǔ bà réng shēng huáng。
guān zhāi yù fú tú shū fǔ,
xiào pī tái dié duō rú yǔ。
zhòu yǒng míng xiāng bàn qú yù,
lián kāi qióng xuě diào yīng wǔ。
guǎng nán zhū bì chóu diāo kū,
xī yuán kè yìn jīn mó hú。
jǐu lú □ □ □ láng jiè,
gāo lóu dà shì huān móu hú。
yī fàn shēng mín lèi rú xiàn,
zhì zūn gàn shí míng guāng diàn。
bó hǎi nòng bīng jiē chì zǐ,
huāng jiāng jī rì yóu hān zhàn。
jì zhǔ xíng cáng bǔ jiǎ shēng,
yī gūi shēn yǐ sī chái jīng。
qīng fān luò rì wǔ hú kè,
zùi mián hé chù cháng ān chéng。
cháng ān chéng jiā fēng yún gāo,
zhū mén xuān gài rú níu máo。
nán jī běi dǒu màn zhǐ rì,
jǐu tiān shā hé fēn luán dāo。
tóng shí dān bǐ hán yuán zhàng,
zhòng tóng zào xī qīn jiē shǎng。
xīu é shēn lì qǐ xū yú,
yù jiē fāng cǎo shēng chén wǎng。
mèng bó dēng chē kōng jiǎ huò,
huáng mén lù dié xuán gōu dǎng。
tiān guān dié dàng chǎng bái rì,
zhǔ shèng xīn néng róng jué qiáng。
jiāng hǎi yī hūi jiāo jǐ xià,
yí zhǐ nán chéng gān dǎo jiè。
zhū shēng fān zhèng jǔ yáng chéng,
kuáng nú tài shàng qīng hóu bà。
qūn xún jiá yuè jūn líu dǐ,
yáo luò qióng dōng wú bào bà。
yī chì yóu cún qù guó míng,
qún xián wèi wèi gōng dàn shè。
wáng hé cōng mǎ jué shuāng tí,
wǒ cáo shī lù piān lián jī。
yě shā jí gǔn yīn fēng rù,
gāo chéng hē diàn liáng yún ní。
máo yán zhì bīng chén bù nuǎn,
dòng qín wèi jiào jiān xiāng qí。
jǐu zhòng tíng nù qǐ jí xī,
zhì jīn xīn gǔ hán hē dǐ。
chūn shǔi yáng líng bié jīn shù,
gū léng húi shǒu piāo yān wù。
shì hǔ chán cái xuě shí mí,
tóng wén bù yòu zhān chú gù。
qīng yǎn quán jīng fēng bì xiǎo,
huáng fēi yǐ fǎn yú guān shù。
jiāng tiān xǐ yǐ hè gūi lái,
xié shǒu yún shān fēi xiǎo mù。
jí jīn hǎi jiǎo wǎn jūn yī,
tóng zhù gōng míng zhì wèi wéi。
zhuàng fū chōu shēn jì yì dé,
bù ěr qiáng shí huán fān fēi。

龚鼎孳

龚鼎孳生于1615年,殆于1673年。字孝升,因出生时庭院中紫芝正开,故号芝麓,谥端毅。安徽合肥人。与吴伟业、钱谦益并称为“江左三大家”。崇祯七年(1634年)进士,龚鼎孳在兵科任职,前后弹劾周延儒、陈演、王应熊、陈新甲、吕大器等权臣。明代谏官多好发议论,擅于弹劾别人。龚鼎孳在明亡后,可以用“闯来则降闯,满来则降满”形容。气节沦丧,至于极点。风流放荡,不拘男女。在父亲去世奔丧之时尤放浪形骸,夜夜狂欢。死后百年,被满清划为贰臣之列。著有《定山堂文集》、《定山堂诗集》和《诗余》,后人另辑有《龚端毅公奏疏》、《龚端毅公手札》、《龚端毅公集》等。

Processed in 0.093108 Second , 221 querys.