"算春无归处" 诗句出自清代诗人冯煦《徵招 微雨乍寒,积楚成痗,孤羁白下,冶春欲阑。谱此寄滋泉、仲修、拂青》
zhēng zhāo wēi yǔ zhà hán,jī chǔ chéng mèi,gū jī bái xià,yě chūn yù lán。pǔ cǐ jì zī quán 、 zhòng xīu 、 fú qīng
bó hán tíng yǔ chóu rú shǔi,
hé yún niàng chéng qī chǔ。
rǔ yàn bèi xié yáng,
suàn chūn wú gūi chù。
nèn chǔ hún yù mù。
yòu mí le 、 yě táo qián dù。
yī bì dōng yuán,
jìu hén kōng dàng,
duàn píng líng xù。
lí xù。
juàn píng wú,
wēi fēng wài 、 shēng shēng wǎn juān yóu kǔ。
chūi mèng duò huái xī,
pà lán shān wú jù。
lìu zhāo jūn mò dù。
zhǐ jìn shòu 、 hèn yān pín yǔ。
dài xiāng jiàn,
qiǎo yǎn zhòng lián,
gòng jiǎn dēng shēn yǔ。
冯煦(1842~1927)原名冯熙,字梦华,号蒿庵,晚号蒿叟、蒿隐。江苏金坛五叶人。少好词赋,有江南才子之称。光绪八年(1882) 举人,光绪十二年(1886)进士,授翰林院编修。历官安徽凤府知府、四川按察使和安徽巡抚。辛亥革命后,寓居上海,以遗老自居。曾创立义赈协会,承办江淮赈务,参与纂修《江南通志》。冯煦工诗、词、骈文,尤以词名,著有《蒿庵类稿》等。