"丰水数世仁" 诗句出自宋代诗人魏了翁《寿四川制置李侍郎》
《寿四川制置李侍郎》 拼音标注
shòu sì chuān zhì zhì lǐ shì láng
sōng gāo èr wáng dé,
fēng shǔi shù shì rén。
yī xīn qiān gǔ mài,
yī qì sān cái gēn。
rén yán tōng dé mén,
fēng péi zhī jī chūn。
líng zhōu bù jǐn yòng,
yōng guó fēi quán shén。
jué měi zhōng zài jì。
lǔ diàn kūi rán cún。
shúi zhī zhōng xīng zhǔ,
líu zé bèi zǐ sūn。
shì yòng yí yī lǎo,
wèi shè jì wàn rén。
sān zhāo diǎn xíng jìu,
sì hǎi guān tīng xīn。
zì gōng zhèn xī nán,
wēi shēng dàn hú lǔ。
qì dì chuán gūi jiāng,
yú mín yì ān tǔ。
biàn dāng dù shuāng jiàn,
jiàn dà jiāng qí gǔ。
jìn xián chù bù zhōng,
tǎo èr zhū shī wǔ。
zēng tún yù jiāo zú,
mù gēng shí biān yǔ。
táng táng dāng dào wò,
yī yǒng xiāo bǎi wǔ。
yuán gōng pái qún yì,
shì wǒ fēn wài lv̀。
shàng líu yì cháng chéng,
què gūi fǔ míng zhǔ 。
《寿四川制置李侍郎》 作者简介
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。