"天根斂秋阳" 诗句出自宋代诗人魏了翁《重阳领客以老杜旧日重阳日诗分韵凡宾主十八》
zhòng yáng lǐng kè yǐ lǎo dù jìu rì zhòng yáng rì shī fēn yùn fán bīn zhǔ shí bā
tiān gēn liǎn qīu yáng,
yǔ bì shǔi gūi sǒu。
hú wèi shuǎng cháng dù,
bái zhòu biàn hūn yǒu。
nóng gōng jiāng nà cháng,
yú bǐng shàng qī mǔ。
zuó zhāo gào fāng shè,
juàn qù rì zhōng bù。
xī hé biān lìu lóng,
wèi wǒ zuò zhòng jǐu。
yún wán qū fù lái,
hún wèi shì zāng bù。
zhōng rán huá lí zhī,
jīn bì fā méng sǒu。
suǒ xīn yáng dé jìng,
wú qǐ wèi bēi jǐu。
yōu rán jiàn nán shān,
táo gōng yì hé hòu。
kuàng jīn cí tài gōng,
qún gōng zhèng bēn zǒu 。
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。