sòng chéng dū cùi lí dé shēng fù zhào cūi shì láng jiàn shì zhào zhě wǔ rén sān shǒu qí sān
yǐ wǎng jiē xī jí,
fāng lái dāng ruò hé。
xìng wú shū yào shí,
shù kě qǐ shěn kē。
chóu wěi bàn lú biǎn,
dí cháng xū huá tuó。
kāng shí fù gōng děng,
súi fēn qiě xián gē。
程公许(?—1251),字季与,一字希颖,号沧州。南宋眉州眉山(今属四川)人,一说叙州宣化(今四川宜宾西北)人。嘉定进士。历官著作郎、起居郎,数论劾史嵩之。后迁中书舍人,进礼部侍郎,又论劾郑清之。屡遭排挤,官终权刑部尚书。有文才,今存《沧州尘缶编》。