"以静重为威" 诗句出自宋代诗人王柏《悼蔡修斋》
羌世运之纬繣兮,何故老之不憖遗。
持寸胶而救千丈浑兮,谁与同而共治。
身一约而蹈遗烈兮,不沽直而不徇时。
西极八桂东连吴会兮,贯南纪以周驰。
以节用爱人兮,以静重为威。
谓直方大之德才学识之长兮,亲结上知。
方增重乎本朝兮,而疾疢以乘之。
犹癯癯乎笔削之志兮,浩浩乎汗青之未期。
遗稿山积兮,孰续而孰维。
擅一代之钜典兮,疑造物之好亏。
吁嗟乎,修斋之典刑兮,蹇长歌乎已而。
余幼好此奇服兮,今冉冉而华颠。
悼窘步之数奇兮,安陋巷之瓢箪。
公独闵其寂落兮,擥微芳而遐搴。
时舒爱而申情兮,曾不间夫邮传。
弭婺节而西来兮,拱茂行之渊渊。
吸松斋之沆瀣兮,饱坐啸之兰荃。
凤高飞而莫絷兮,徒延佇而路曼曼。
何音问之不淑兮,骇骑箕而遂仙。
睇长江而太息兮,涕淫淫而惘然。
抚巨编之遗则兮,神驰乎洋奥之佳阡。
念岁律之云莫兮,奈狂风之鼓天。
《悼蔡修斋》 拼音标注
dào cài xīu zhāi
qiāng shì yùn zhī wěi huà xī,
hé gù lǎo zhī bù yìn yí。
chí cùn xiáo ér jìu qiān zhàng hún xī,
shúi yǔ tóng ér gòng zhì。
shēn yī yuē ér dǎo yí liè xī,
bù gū zhí ér bù xùn shí。
xī jí bā gùi dōng lián wú hùi xī,
guàn nán jì yǐ zhōu chí。
yǐ jié yòng ài rén xī,
yǐ jìng zhòng wèi wēi。
wèi zhí fāng dà zhī dé cái xué shì zhī cháng xī,
qīn jié shàng zhī。
fāng zēng zhòng hū běn zhāo xī,
ér jí chèn yǐ chéng zhī。
yóu qú qú hū bǐ xuē zhī zhì xī,
hào hào hū hàn qīng zhī wèi qī。
yí gǎo shān jī xī,
shú xù ér shú wéi。
shàn yī dài zhī jù diǎn xī,
yí zào wù zhī hǎo yú。
xū jiē hū,
xīu zhāi zhī diǎn xíng xī,
jiǎn cháng gē hū yǐ ér。
yú yòu hǎo cǐ qí fú xī,
jīn rǎn rǎn ér huá diān。
dào jiǒng bù zhī shù qí xī,
ān lòu xiàng zhī piáo dān。
gōng dú mǐn qí jì luò xī,
lǎn wēi fāng ér xiá qiān。
shí shū ài ér shēn qíng xī,
céng bù jiān fū yóu chuán。
mǐ wù jié ér xī lái xī,
gǒng mào xíng zhī yuān yuān。
xī sōng zhāi zhī háng xiè xī,
bǎo zuò xiào zhī lán quán。
fèng gāo fēi ér mò zhí xī,
tú yán zhù ér lù màn màn。
hé yīn wèn zhī bù shú xī,
hài qí jī ér sùi xiān。
dì cháng jiāng ér tài xī xī,
tì yín yín ér wǎng rán。
fǔ jù biān zhī yí zé xī,
shén chí hū yáng ào zhī jiā qiān。
niàn sùi lv̀ zhī yún mò xī,
nài kuáng fēng zhī gǔ tiān 。