fǎ níng fǎ chún èr xíng zhě cóng shī xián jì jié xià qīng yuán jìu bàn líng luò fā gè yǔ yī jié gūi chéng xián jì yìn zhī qí èr
cí jiā shòu jù yǒu hé qíu,
yī fā bù róng lú dǐng líu。
luò le huán shēng tā rì duàn,
zhí xū rèn qǔ běn lái tóu。
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。