yú yǐ shì yóu chén qū xiàng zhōu méi yá cān zhī fāng zì xiàng huán jiē yǐ yè xíng zào cì xiāng féng qǐng kè ér qù
duō shì qióng bēn zǒu,
yōu jīn dài xì lùn。
rú hé féng lù cè,
huán xiàng yè zhōng fēn。
sè xiào cōng cōng jiē,
qīng yán qiǎo qiǎo wén。
láo shēng yuán yì gǎn,
kuàng fù dǔ lí qún。
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。