táng cùi xuān yú yú nán dū màn gǎo zì wèi yǒu qì fù wǔ yán cháng shī yī bǎi wǔ shí zì jiàn tóu shèng yǒu suǒ chēng yǐn yú gǎn qí yì zuò cǐ dá zhī
zì jiē fēng yǎ wěi jīng zhēn,
měi yǒu shī chéng bù shì rén。
líu shǔi gāo shān rú shàn tīng,
zhū xián níng xī wèi jūn chén。
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。